Tái Sinh - Chương 78

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

“……Tôi cầu xin cậu thì sao?”

“Tôi cũng không làm được.”

“Nếu tôi bỏ trốn thì sao?”

“Tôi sẽ đuổi theo đến cùng và bám lấy cậu.”

Giọng nói nghiến răng nghiến lợi thốt ra nghe tựa như tiếng rên. Tôi có thể thấy khuôn mặt méo mó vì đau đớn của Park Sion dù không nhìn. Để xác nhận khuôn mặt đó, tôi gỡ cậu ta ra khỏi mình. Đôi mắt Park Sion đang thở dốc dồn dập đỏ hoe. Nước mắt không rơi, nhưng trong mắt tôi lại thấy ảo ảnh những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má khô khốc.

“Nếu bỏ trốn thì……”

Ánh mắt Park Sion hướng về phía mắt cá chân tôi.

“Tôi sẽ làm tất cả những gì tôi có thể ”

Bàn tay của Park Sion đã vươn ra từ lúc nào và vuốt ve mắt cá chân tôi. Không biết là do bàn tay mềm mại hay là do ý nghĩa ẩn chứa trong lời nói của cậu ta, mà lông tơ quanh mắt cá chân tôi dựng đứng cả lên. Park Sion ngẩng đầu lên nhìn tôi lần nữa. Đôi mắt ngấn nước tràn ngập hình ảnh của tôi. Tàn ảnh của tôi in trên con ngươi cậu ta run rẩy bất an.

“Không cần phải yêu thích tôi, cũng không cần phải thích tôi. Cứ ở bên cạnh tôi thôi.”

Tôi hơi thất vọng trước lời thú nhận thẳng thắn của Park Sion. Vì vậy đầu tôi gục xuống một cách vô lực. Park Sion nâng cằm tôi lên và dụi môi lên má tôi. Sống mũi cao cọ vào má tôi. Park Sion giữ lấy má tôi.

“Seon woo à. Dù cậu có tan nát vì tôi đến đâu đi nữa thì tôi cũng không thể buông cậu ra. Tôi sẽ không buông, tôi không thể buông…….”

Cậu ta nói với giọng hổn hển như một người bị bóp cổ. Tôi thấy đôi mắt đang quằn quại vì đói khát. Tôi cảm thấy như mình sắp nghẹt thở trước ánh mắt thèm khát tình yêu và khao khát tôi.

Đôi khi tình yêu xuất hiện dưới hình hài của một con thú với móng vuốt và răng nanh. Vì vậy mà vô tình để lại những vết sẹo sâu sắc cho những người xung quanh. Có lẽ tình yêu của mẹ và Park Sion cũng vậy. Tình yêu của họ đã biến tôi thành đống tro tàn.

Rồi đôi môi của Park Sion lao vào môi tôi một cách tuyệt vọng. Tôi không thể từ chối cậu ta. Tôi vừa không có sức lực, vừa không có tâm trạng làm vậy. Tôi từ từ nằm ngửa ra giường. Tôi cảm nhận được nhịp tim của Park Sion trên ngực mình. Tôi buông mình theo sự ổn định mà trọng lượng vừa phải mang lại. Chẳng mấy chốc, tôi không còn cảm thấy lạnh nữa. Một hơi ấm âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.

Động tác mút môi tôi của cậu ta ngày càng trở nên mãnh liệt hơn. Hơi thở của tôi trở thành hơi thở của Park Sion, và hơi thở của Park Sion trở thành hơi thở của tôi. Chúng tôi cùng nhau hít thở. Nỗi cô đơn đến chóng mặt khi bị tất cả mọi người bỏ rơi và chỉ còn lại một mình dần trở nên mờ nhạt khi được bao phủ bởi sự ấm áp mà Park Sion mang lại cho tôi.

Chúng tôi ôm chặt lấy nhau. Park Sion làm vậy để bớt bất an dù chỉ một chút, và tôi thì làm vậy để cầm cự lâu hơn dù chỉ một chút.


Tiếng chuông báo hiệu giờ ăn trưa vang lên. Tôi vươn vai duỗi người. Bàn tay tỉ mỉ đã đến gần từ lúc nào và ôm lấy vai tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng nõn ánh lên những mạch máu xanh lam. Bàn tay đó vuốt ve bầu mắt nặng trĩu và chỉnh lại mái tóc rối bời. Hơi ấm mờ nhạt lan tỏa như dòng điện.

“Hôm nay mình đến chỗ hôm qua đã đến nữa nhé?”

“Ừ.”

Dạo này, mỗi khi tôi không thích thực đơn ở căn tin, hoặc mỗi khi tôi không muốn đến căn tin, thì tôi lại cùng Park Sion đến khu vực bí mật. Tôi đã chỉ chỗ đó cho cậu ta trước. Đằng nào thì sau này tôi cũng không thể dùng nó làm khu vực bí mật riêng của mình được nữa. Nơi đó bây giờ đến cả đám lưu manh năm nhất cũng biết rồi.

Không biết hôm nay có mang cơm hộp không, mà tay Park Sion đang cầm một chiếc túi mua sắm. Tôi ngồi xuống ghế dài và hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh lẽo. Park Sion đưa cho tôi một tách trà ấm.

“Cậu mang cả đồ uống riêng à?”

“Ừ. Hôm qua cậu bảo lạnh mà.”

“Phiền cô lắm đấy. Hằng ngày phải chuẩn bị cơm hộp cho cả hai đứa mình.”

“Tôi sẽ cảm ơn cô ấy sau.”

Tôi nhấp một ngụm trà ấm thì thấy ấm người ngay. Nhưng đầu mũi tôi vẫn tê cóng vì gió lạnh. Chắc trời sẽ lạnh hơn nữa, chắc tôi cũng không còn đến đây được bao lâu nữa.

“Kimbap à.”

“Hình như cậu thích món này.”

Cậu ta vẫn còn nhớ câu chuyện về món kimbap mà tôi đã ăn với Kim Youngjin à, tôi khẽ bật cười. Vừa cho vào miệng, tôi đã ngửi thấy mùi dầu mè thơm lừng và vị ngọt của thịt bò tẩm ướp. Có vẻ như là kimbap thịt bò. Hương vị không tệ. Park Sion nhìn chằm chằm vào má tôi đang nhai kimbap.

“Ngon không?”

“Ừ. Cậu cũng ăn nhanh đi.”

“May quá, hợp khẩu vị cậu.”

“Đến cái này mà không có thì tôi cũng chẳng có gì mà ăn ấy chứ.”

Khóe mắt Park Sion cong lên khi tôi nói vậy. Khóe miệng cậu ta cũng nhếch lên một cách đẹp đẽ. Có vẻ như đã lâu rồi tôi mới được thấy vẻ mặt này của cậu ta. Tôi gắp một miếng kimbap đút vào miệng cậu ta, người chỉ đang ngắm tôi ăn. Cậu ta há miệng ăn ngon lành dù tôi đưa cho cậu ta bằng đôi đũa tôi vừa dùng. Chúng tôi chia nhau những miếng kimbap mà không nói chuyện gì nhiều. Khi bữa ăn gần kết thúc, Park Sion thận trọng mở miệng.

“Cậu vẫn đang uống thuốc đều chứ? Đừng có tự ý bỏ thuốc khi thấy đỡ hơn rồi.”

“Tôi biết rồi. Lải nhải vừa thôi.”

“Dạo này cậu cứ làm theo ý mình hoài vậy.”

“Tôi dù có là đồ bỏ đi đi chăng nữa thì cũng nghe lời bác sĩ mà.”

Dạo này Park Sion bỗng nhiên hay cằn nhằn. Không biết cậu ta có xem mấy cái video của bác sĩ tâm lý trên YouTube hay không mà cứ mang mấy thông tin vô bổ đến làm phiền tôi. Tôi liếc cậu ta, kẻ đang bắt đầu ca cẩm, nhưng cậu ta vẫn tiếp tục hỏi với vẻ mặt cứng đờ. Park Sion nắm lấy tay tôi và vuốt ve mu bàn tay tôi.

“Cậu không có tác dụng phụ gì chứ?”

“Ừm, hình như hợp thuốc với tôi. Chắc chắn là đỡ hơn trước khi uống.”

Đã hơn một tuần kể từ khi tôi bắt đầu dùng thuốc. Phép màu kiểu như tôi đột nhiên cảm thấy vui vẻ như bay lên hay cảm thấy tràn đầy động lực cho mọi việc đã không xảy ra. Nhưng chắc chắn là có gì đó đã thay đổi. Dạo này tôi lại cảm nhận rõ hơn về sức mạnh của y học hiện đại.

“Đỡ như thế nào?”

“Hôm qua lần đầu tiên tôi nghĩ ra một kế hoạch trong đầu.”

“Kế hoạch gì?”

“Kế hoạch đi phân loại rác tái chế vào cuối tuần.”

Park Sion phá lên cười trước lời nói của tôi.

Nhưng đây thật sự là một sự thay đổi lớn. Trước đây, chứ đừng nói đến kế hoạch, tôi còn cảm thấy khó khăn khi cố gắng xử lý những việc cần làm. Ngay cả những việc đơn giản như thông gió, dọn dẹp và gấp chăn cũng quá phiền phức. Nhưng hôm qua, khi nhìn căn nhà lộn xộn, lần đầu tiên tôi có ý chí phải đi phân loại rác tái chế cho bằng được. Cảm giác muốn lên kế hoạch và bắt tay vào thực hiện một điều gì đó thật là lâu rồi tôi mới cảm thấy.

“Sao cậu cười ghê vậy?”

“Không, chỉ là thấy đáng yêu thôi.”

“…….”

“Tôi sẽ giúp cậu phân loại rác.”

Park Sion nhìn chằm chằm vào tôi, người đang xua tay. Gò má cậu ta hơi ửng đỏ, có lẽ là do gió lạnh. Tôi cứ bị thu hút bởi đôi má ửng hồng đó. Tôi vươn tay vuốt ve đôi má lạnh lẽo bằng lòng bàn tay.

“Lạnh quá. Từ mai tôi phải ăn cơm ở căn tin thôi.”

“Cậu có chắc không?”

“Ừ. Nhờ có cậu mà tin đồn cũng lắng xuống rồi.”

Park Sion cũng bắt chước tìm kiếm và vuốt ve gò má tôi. Tôi bỏ tay ra khỏi má cậu ta và nhìn ra xa. Chẳng mấy chốc một cánh tay đã ôm lấy vai tôi. Mái tóc mềm mại chạm vào má tôi.

“Tôi sẽ giải quyết mọi chuyện cho cậu.”

“Đừng có xía vào làm gì. Dù sao thì khi lên lớp 12 rồi ai cũng lo cho tương lai của mình đến mức đầu óc muốn nổ tung ra ấy mà.”

“Nhưng mà.”

“Thôi đi. Giờ thì cứ để yên là được rồi.”

Tôi khẽ ôm lấy eo Park Sion, kẻ đang tựa hẳn vào tôi như thể muốn được tôi ôm. Rồi cậu ta ôm chặt lấy tôi như thể muốn bám lấy tôi. Tôi cảm nhận được hơi thở đang vùi mặt vào cổ tôi. Cổ tôi cứng đờ.

“Sao cậu cứ hít hà mãi vậy.”

“Tôi muốn ngửi mùi của cậu.”

“Đồ điên.”

Tôi lắc đầu và nhìn xuống gáy tóc đen. Mỗi khi Park Sion dụi mặt vào cổ tôi, tôi lại cảm nhận được mùi hương cơ thể mát mẻ hòa lẫn với không khí lạnh lẽo. Mỗi khi như vậy tôi lại cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo hơn. Cậu ta dính lấy tôi hồi lâu rồi đột nhiên chìa tay ra trước mặt tôi.

“Giờ thì khỏi hẳn rồi.”

“Ra là vậy.”

Bàn tay trắng trẻo với những đường nét thanh tú nằm trước mặt tôi. Dù có những vết sẹo mờ nhưng rõ ràng đó vẫn là một bàn tay đẹp. Park Sion khoe tay cho tôi xem hồi lâu. Tôi nghĩ là cậu ta muốn tôi nắm tay nên tôi đã nắm lấy tay cậu ta. Bàn tay ấm áp của tôi và bàn tay lạnh lẽo của cậu ta đan vào nhau. Cánh tay đang quàng qua vai tôi từ từ đưa lên vuốt tóc tôi.

“Seon woo à. Nghỉ hè chúng ta đến cái nhà nghỉ đó chơi nhé? Cả Kim Youngjin và Shin Jaeyoung nữa.”

“Tại sao lại phải gọi cả Kim Youngjin đang vui vẻ với bạn bè của nó đến?”

Nghe thấy lời tôi nói, Park Sion mím môi. Tôi vuốt ve tay cậu ta như để dỗ dành và nói.

“Đừng làm phiền người khác mà, đến nhà tôi bóc quýt ăn là được rồi.”

“Quýt à?”

“Tôi bật cả thảm điện cho mà nằm.”

“……”

“Mùa đông thì lạnh mà. Tôi cũng chẳng thích đi đâu cho lắm.”

Park Sion khẽ chỉnh lại mái tóc đang bay phấp phới của tôi.

Ánh nắng mặt trời chiếu rọi về phía chúng tôi.

“Hứa nhé?”

“Hứa gì……”

“Nghỉ hè vẫn gặp tôi đấy nhé.”

Không biết có chói mắt quá không mà Park Sion nheo mắt nhìn tôi.

“Ừ… nghỉ hè cũng đến đây nhé….”

Nghe thấy lời tôi, Park Sion kéo eo tôi sát lại. Rồi cậu ta hôn lên má tôi nhiều lần. Tôi cảm thấy một cơn đói không được lấp đầy. Rồi ánh mắt quằn quại vì khát khao bỏng cháy hướng về phía tôi. Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt với những mảnh vụn ánh sáng lấp lánh. Đôi mắt cậu ta dao động khi chạm mắt tôi. Ở đó có sự kỳ vọng bất an và tình yêu tuyệt vọng đan xen lẫn lộn.

“Park Sion. Cậu thích tôi đến vậy à?”

“Không.”

Đó là một câu trả lời bất ngờ. Khi thấy tôi ngạc nhiên nhìnn, Park Sion nở một nụ cười bí ẩn. Cậu ta thì thầm nhỏ như kể một bí mật.

“Chỉ mỗi từ đó thôi thì không đủ.”

“……”

“Mỗi lần tôi nói thích cậu thì tình cảm lại càng sâu đậm hơn.”

“……Sao cậu cứ nói mấy lời sến súa vậy. Cậu đúng là dở hơi thật đấy. Đến mức này thì thành bệnh rồi.”

Lời nói không qua suy nghĩ buột miệng thốt ra. Park Sion im lặng gật đầu trước phản ứng thờ ơ của tôi. Cậu ta nhìn tôi và cười thật tươi. Một nếp nhăn mỏng xuất hiện trên sống mũi đang cóng vì lạnh. Khuôn mặt cậu ta trong veo như một viên pha lê lấp lánh dưới ánh nắng trắng. Và nó cũng mong manh như một viên pha lê dễ vỡ. Tôi lảng ánh mắt đi và nhìn về phía đối diện. Ngọn núi hoang vu đứng sừng sững dưới những đám mây trắng.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?”

“Chỉ là đang nghĩ lung tung mấy kế hoạch sắp tới thôi.”

“……Tôi thấy bất an.”

“Sao cơ?”

“Tôi cứ bất an khi cậu không nhìn tôi mà nghĩ đến chuyện khác.”

“Tôi bảo rồi mà, cái đó là bệnh đấy.”

Park Sion run rẩy vì một nỗi bất an mơ hồ và tựa vào vai tôi. Tôi giơ tay lên xoa nhẹ đầu cậu ta. Cảm giác những sợi tóc mềm mại quấn vào ngón tay thật dễ chịu. Tôi ngửi mùi hương cơ thể dễ chịu của Park Sion, thứ giúp tôi tỉnh táo hơn, và tôi lên kế hoạch từng việc một cho tương lai.

Thứ nhất, phân loại rác tái chế.

Việc này không thể trì hoãn được nữa. Nếu bỏ lỡ dịp cuối tuần này thì tôi sẽ phải đợi thêm một tuần nữa.

Thứ hai, nghe hết những bài giảng online còn nợ.

Tôi phải nghe những bài giảng nào sắp hết hạn trước, và nếu không có thời gian thì phải gia hạn trước.

Và thứ ba…….

“Cậu run vì lạnh kìa. mau vào thôi.”

Park Sion chìa tay ra với tôi, người đang chìm đắm trong suy nghĩ. Chúng tôi nắm tay nhau và đi xuống dốc. Mồ hôi ẩm ướt toát ra từ tay Park Sion. Chúng tôi chỉ buông tay nhau ra khi đã vào đến trường. Những lời xì xào bàn tán hay những ánh mắt khó chịu không còn bám theo tôi và Park Sion đang đi song song trên hành lang nữa. Thay vào đó, ánh mắt của Park Sion không ngừng hướng về phía tôi.

“Sao cứ nhìn tôi hoài vậy.”

“Đến khi vào lớp thì không được nhìn nữa mà. Tôi tranh thủ nhìn trước đấy.”

Tôi lảng tránh ánh mắt của Park Sion và khắc sâu kế hoạch thứ ba, kế hoạch cuối cùng vào lòng.

Nghỉ học.

 

Tôi thật sự không muốn làm điều này chút nào, nhưng có lẽ tôi phải nghỉ học thôi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo