Tái Sinh - Chương 79

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Vừa thức dậy tôi đã bắt đầu phân loại rác mà còn chưa cả rửa mặt. Vứt bỏ hết những chai nước suối chất đống như núi, tôi cảm thấy thật sảng khoái. Tôi nhìn quanh căn nhà đã sạch sẽ hơn và lên kế hoạch cho những việc mình phải làm hôm nay. Hôm nay tôi định ghé hiệu sách mua những cuốn sách cần thiết. Vì tôi lười nấu cơm nên tôi sẽ mua đồ ăn bên ngoài rồi ăn, và trên đường về nhà tôi cũng sẽ mua một ít đồ dùng hàng ngày.

Sau khi tắm rửa và dọn dẹp qua loa căn nhà, tôi đi đến hiệu sách lớn gần nhà nhất. Có lẽ vì là cuối tuần nên trong hiệu sách có rất nhiều người đang đọc sách. Cứ như là thư viện chứ không phải là hiệu sách vậy. Tôi cố gắng đi nhẹ nhàng và xem lướt qua khu vực sách bài tập. Sau khi bỏ lại những cuốn sách bài tập ôn thi nội bộ và ôn thi đại học được sắp xếp theo từng môn, tôi tiến đến giá sách nằm ở góc khuất nhất. Một tấm biển ghi “Ôn thi tốt nghiệp cấp 3” lọt vào mắt tôi. Tôi không ngần ngại lấy ra vài cuốn và xem qua.

Tổng cộng có 7 môn tôi cần chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp. Độ khó không cao lắm, và tôi định chọn môn Đạo đức làm môn tự chọn. Xem qua thì thấy trình độ tương đương với lớp 9 đến lớp 10 nên có vẻ như không cần phải mua sách khái niệm để học riêng. Thay vào đó, có lẽ nên mua sách bài tập trắc nghiệm cũ để giải liên tục thì hơn.

Tôi kẹp những cuốn sách bài tập trắc nghiệm cũ của từng môn vào nách và đi ra thì hai chân đột nhiên dừng lại ở khu vực ngoại ngữ. Những cuốn sách ngữ pháp tiếng Đức, thứ có số lượng ít ỏi so với tiếng Anh, lọt vào mắt tôi.

Tôi nắm tay rồi lại xòe ra và lưỡng lự hồi lâu. Đằng nào cũng phải có sự cho phép của mẹ thì mới nghỉ học được, hay là nhân tiện nói luôn với mẹ rằng mình muốn sống cùng mẹ luôn nhỉ. Liệu có ổn không nếu mình bỏ trốn đến nơi có mẹ……

Tôi suy nghĩ hết lần này đến lần khác, nhưng tôi vẫn không thể dễ dàng đưa ra quyết định. Thật lòng mà nói thì tôi không muốn rời khỏi Hàn Quốc, và tôi lại càng không muốn phải nhờ vả mẹ. Nhưng nếu tôi không rời khỏi nơi mình đang sống thì cuối cùng mọi chuyện cũng chỉ lặp lại mà thôi. Việc tôi bỏ học không có nghĩa là những mối quan hệ sẽ chấm dứt. Có lẽ thật là liều lĩnh nếu tôi cứ thế bỏ học trong tình trạng này. Nếu tôi có thể đến nơi có mẹ thì Park Sion cũng sẽ không tìm được tôi.

Sau một hồi lưỡng lự, cuối cùng tôi cũng lấy ra vài cuốn sách ngữ pháp trông có vẻ ổn nhất. Biết đâu được sau này chuyện gì sẽ xảy ra, cứ mua về học trước đã. Cho dù tôi không đến chỗ mẹ thì việc học một ngoại ngữ thứ hai cũng chẳng có gì là tệ cả. Cấu trúc của sách gần như giống nhau. Der des dem den, die der der die, das des dem das, die der der die…… Hay là chỉ cần thuộc cái này là được à?

Tôi tìm một chỗ ngồi ở bàn và vùi đầu vào đó. Để chọn ra cuốn sách nào tốt hơn trước khi thanh toán. Trong lúc tôi đang xem qua những cuốn sách ngữ pháp lọt vào danh sách ứng cử, ai đó khẽ vỗ vai tôi. Rồi tôi nghe thấy một giọng nói nhỏ gọi mình.

“Tiền bối.”

Tôi quay đầu sang một bên thì thấy ai đó đội mũ lưỡi trai màu đen nháy mắt chào mình. Đó là Noh Seonghyun.

“Hả?”

“Anh làm gì ở đây vậy ạ?”

Mồm thì hỏi tôi như vậy, nhưng ánh mắt của thằng nhóc lại hướng về phía những cuốn sách đang chất đống bên cạnh tôi. Noh Seonghyun lướt nhanh qua cuốn sách bài tập trắc nghiệm luyện thi đại học và cuốn sách ngữ pháp mà tôi đang cầm trên tay, thứ có dòng chữ “Sách luyện thi tốt nghiệp cấp 3” được in rất to, rồi lại quay đầu đi.

“Anh chưa thanh toán à?”

“Tôi định thanh toán bây giờ đây.”

“Cầm một mình chắc nặng lắm. Em cầm giúp cho, cùng nhau đi thanh toán nhé.”

Chưa kịp ngăn cản thì thằng nhóc đã cầm những cuốn sách bài tập mà tôi chọn và đi thẳng về phía quầy thanh toán. Tôi chỉ còn lại một cuốn sách ngữ pháp trên tay và đi theo thằng nhóc. Tôi cứ căng thẳng suốt lúc thanh toán. Mồ hôi toát ra từ bàn tay đang nhận lấy chiếc túi mua sắm nặng trịch. Cứ như là mình vừa phạm tội gì đó nên tim tôi cứ đập thình thịch.

Noh Seonghyun không nói gì dù thấy tôi như vậy. Tôi bước nhanh ra khỏi hiệu sách và thằng nhóc theo sát tôi.

Tôi cảm nhận được ánh mắt sắc bén, nhưng tôi vờ như không biết và chỉ nhìn thẳng phía trước.

“Tiền bối.đi ăn trưa cùng nhau nhé? Em sẽ mời anh.”

“Tại sao cậu lại phải mời tôi ăn cơm?”

“Để xin lỗi chuyện ở căn tin, với cả nếu hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm thì tốt quá rồi. Nếu cùng nhau uống trà nữa thì còn tuyệt hơn.”

Thằng nhóc tươi cười và kéo tôi lại, nhưng tôi khẽ đẩy tay cậu ta ra.

“Thôi đi. Cứ coi như cậu xin lỗi tôi bằng cách đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa là được.”

Nghe thấy giọng nói lạnh lùng đến cạn tàu ráo máng của tôi, Noh Seonghyun cũng không hề chớp mắt. Thằng nhóc vẫn bước đi song song với tôi. Tôi cảm nhận được ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Tôi cảm thấy một cảm giác xa lạ không rõ ràng từ ánh mắt đó nên tôi dừng bước.

“Sao cậu cứ đi theo tôi vậy?”

“Nhà em cũng ở hướng này mà ạ?”

“Vậy thì cậu đi trước đi.”

“Cái đó thì hơi khó xử…….”

Noh Seonghyun nghiêng đầu và cười khúc khích. Thằng nhóc khẽ chạm vào vai tôi và nói.

“Em hơi khó đi nếu có người đi phía sau. Em nhát gan hơn vẻ ngoài nhiều đấy ạ.”

“Mấy thằng điên này.”

Tôi nhìn thằng nhóc với vẻ mặt chán ghét thì thằng nhóc cố gắng nhìn vào mắt tôi và tỏ vẻ hiền lành. Khuôn mặt đó cứ như đang đeo mặt nạ, khiến tôi cảm thấy xa lạ. Rồi thằng nhóc lén lút cầm lấy chiếc túi mua sắm trên tay tôi.

“Nặng quá ha. Để em cầm về tận nhà cho.”

Thay vì chiếc túi mua sắm đang rời khỏi tay tôi, tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của thằng nhóc. Trong khoảng thời gian vừa qua, tôi không có tâm trạng để bận tâm đến, nhưng khi đầu óc tỉnh táo lại thì từng hành động của thằng nhóc đều khiến tôi khó chịu. Và hơn hết là tôi cứ cảm thấy xa lạ. Cái gì vậy nhỉ, có gì đó không đúng.

“Tiền bối? Sao anh cứ nhìn em mãi vậy ạ?”

“……”

“Tiền bối?”

Và ngay khi nghe thấy giọng nói của thằng nhóc gọi mình, tôi đã nhận ra điều gì đã thay đổi. Noh Seonghyun, kẻ đã gọi tôi là “hyung” một cách gượng gạo cho đến tận gần đây, bỗng dưng gọi tôi là “tiền bối”. Điều khác biệt duy nhất là Park Sion không ở bên cạnh tôi. Điều đó có nghĩa là Noh Seonghyun chỉ dùng cách xưng hô sến súa với tôi khi có Park Sion ở đó mà thôi.

“Muốn chết à?”

“……Dạ? Bỗng dưng vậy ạ?”

Tôi giật lại chiếc túi mua sắm từ tay Noh Seonghyun. Thằng nhóc nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác. Thằng chó này hay thằng chó kia đều muốn lợi dụng tôi theo ý chúng nó, muốn chết hả.

“Nếu cậu muốn chọc tức Park Sion thì tự làm đi. Đừng có hèn hạ lợi dụng một người đang yên đang lành.”

Khóe miệng của Noh Seonghyun đang tươi cười trở về vị trí cũ. Cậu ta xoa cổ tỏ vẻ bối rối rồi dùng lưỡi liếm môi. Rồi mắt cậu ta nheo lại.

“Em cũng không định lợi dụng tiền bối gì cho cam.”

“Nếu không thì tại sao một thằng như cậu lại cố tỏ ra thân thiết với tôi để Park Sion thấy?”

“Em có làm vậy đâu. Giờ em vẫn đang tỏ ra thân thiết với tiền bối mà, nhưng ở đây đâu có Park Sion.”

Thằng nhóc nháy mắt một cách trơ trẽn. Tôi cảm thấy bực bội khi nhìn thằng nhóc đang nói những lời vô lý một cách trơ trẽn như vậy. Noh Seonghyun nhỏ giọng cười khúc khích khi thấy tôi như vậy. Trong lúc tôi đang phân vân có nên đập đầu cậu ta bằng cuốn sách bài tập mình đang cầm hay không, cậu ta đã khoác tay lên vai tôi.

“Tiền bối bất ngờ nhạy bén đấy. Sao anh biết em ghét Park Sion hay vậy?”

“Bỏ tay ra.”

“Sao cứ nói mấy lời đáng sợ thế ạ.”

Dù bên ngoài tỏ vẻ khó xử, nhưng Noh Seonghyun lại không hề trông có vẻ khó xử chút nào. Thằng nhóc ghé sát vào vai tôi và dồn trọng lượng lên đó. Vai tôi vặn vẹo không thương tiếc. Khoảnh khắc bàn tay đang ôm vai tôi lén lút đặt lên gáy tôi, sự kiên nhẫn của tôi đã cạn kiệt. Tôi nắm lấy tay cậu ta gỡ ra và đẩy mạnh thì Noh Seonghyun mới lùi lại một bước. Tôi định quay lưng đi thì tay mình lại bị nắm lấy.

“Sao anh cứ nổi nóng vậy ạ? Em sợ thật đấy.”

“Đừng có giở trò, lúc còn nói năng tử tế thì cút đi.”

“……Không, tiền bối cũng ghét Park Sion mà. Mối quan hệ đôi bên cùng có lợi của bọn mình chẳng phải rất hợp lý sao?”

Biểu cảm của tôi cứng đờ như đá. Noh Seonghyun đang làm ra vẻ mặt mếu máo quan sát khuôn mặt tôi. Tôi cảm nhận được ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào các đường nét trên khuôn mặt tôi một cách trắng trợn. Thằng nhóc khẽ lay tay tôi đang bị nó nắm lấy và tiếp lời.

“Anh không muốn chọc tức Park Sion à?”

“Tôi đã chọc tức nó đủ rồi. Nếu cậu ghét thằng đó thì tìm đến đấm vào mặt nó đi.”

Ngay khi tôi dứt lời, Noh Seonghyun phá lên cười.

“À, chuyện đó để sau đi. Trước mắt thì em chỉ muốn thân thiết với tiền bối thôi.”

Đó là một giọng nói dịu dàng và ngọt ngào. Thậm chí tôi còn cảm nhận được một chút ý cười ở cuối câu. Nhưng đôi mắt của Noh Seonghyun, thứ bị che khuất một phần bởi chiếc mũ, lại không hề cười.

“Em nói thật đấy. Em ước gì mình có thể chọc tức Park Sion tiền bối một vố thật đau.”

“Tại sao?”

“Tại cái tên tiền bối đó đáng ghét mà.”

Thì cũng đúng là như vậy thật. Park Sion không đến nỗi như Shin Jaeyoung, nhưng cũng là một kiểu người đáng ghét. Nhưng tôi không nhất thiết phải đồng tình với ý kiến của thằng nhóc. Khi tôi cố gắng giữ một biểu cảm vô cảm nhất có thể, Noh Seonghyun đã thả tay đang nắm lấy tôi ra. Một ánh mắt nghiêm túc khác thường bắt lấy ánh mắt của tôi.

“Anh biết là Park Sion hành xử khác thường một cách kỳ lạ với những việc liên quan đến anh đúng không?”

“……”

“Chuyện mấy thằng bắt nạt tiền bối bị anh ta xử đẹp cũng thế…… Khoảng một tháng trước à? Park Sion còn đánh cả Kim Shinjoo nữa. Em can anh ta còn suýt bị gãy răng đấy.”

Thằng nhóc xoa cằm như để nhớ lại cơn đau ngày hôm đó. Tôi cau mày vì khó chịu với thằng nhóc đang kể những câu chuyện về Park Sion mà tôi chẳng muốn biết, Noh Seonghyun khẽ nhếch mép.

“Lúc đó em nghe thấy tên anh lần đầu tiên đấy.”

“Hả, rồi sao nữa.”

“Nhìn cái cách Park Sion đối xử với anh ở phòng âm nhạc là em đã đoán ra kha khá rồi. Rốt cuộc tại sao anh lại làm mấy chuyện điên rồ đến vậy. Sau đó, nhìn anh ta phát điên ở cửa hàng tiện lợi thì em đã chắc chắn luôn. Park Sion thích tiền bối.”

Noh Seonghyun tự ý định nghĩa cảm xúc của Park Sion với một giọng điệu cay nghiệt khác thường. Tôi cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ. Nhưng tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh và nhìn thẳng vào mắt thằng nhóc.

“……Cậu biết điều đó rồi vẫn muốn thân thiết với tôi?”

“Dạ.”

“Vậy thì cậu sẽ bị Park Sion giết trước đấy.”

Nghe thấy lời tôi nói, Noh Seonghyun khẽ cười và xoa cổ. Thằng nhóc ngập ngừng mấp máy môi rồi mới lên tiếng.

“Vì em chỉ định thân thiết thôi nên Park Sion cũng không làm gì được đâu ạ. Em cũng không có ý đồ gì đen tối với tiền bối đâu.”

“Cậu chưa biết gì về cái tên khốn đó rồi.”

“Không biết nữa. Em thì thấy tiền bối vẫn chưa biết gì về Park Sion thì đúng hơn.”

Noh Seonghyun thở ngắn và nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Rồi thằng nhóc nói với một giọng điệu đầy chắc chắn.

“Giờ thì cái tên đó không thể làm những việc mà anh ghét được nữa đâu ạ. Chỉ cần sắc mặt của anh thay đổi thôi là anh ta đã tái mét rồi, nếu chúng ta thân thiết với nhau thì chỉ có Park Sion là tức điên lên thôi.”

“Park Sion sẽ tìm cậu để hành hạ khi không có tôi ở đó đấy.”

“Vậy nên bọn mình phải thân thiết thật sự thì anh ta mới không hành hạ em được chứ. Ngay cả khi không có tiền bối ở đó.”

“Rốt cuộc là cậu muốn dùng tôi làm bia đỡ đạn cho cậu đúng không.”

“Anh đâu có thiệt gì đâu? Cả hai chúng ta đều có lợi mà.”

Một tiếng cười khinh bỉ bật ra. Tôi nghĩ là Noh Seonghyun đã không biết gì về Park Sion cả. Hơn nữa, tôi thấy nực cười trước cái ý định dùng tôi làm lá chắn để trả thù một cách hèn nhát vì không có can đảm tự mình đối đầu. Tôi nhìn thằng nhóc từ đầu đến chân với ánh mắt khinh miệt. Noh Seonghyun vẫn giữ vẻ mặt tươi cười.

“Ban đầu con người ta dễ thân thiết hơn nếu có kẻ thù chung mà. Em đâu có đòi hỏi gì nhiều đâu ạ. Cứ nghĩ là anh có thêm một đứa em trai đáng yêu rồi thân thiết với em đi.”

“Tôi không muốn có một đứa em trai hèn nhát và nhỏ mọn như cậu.”

“Êy, không phải là hèn nhát và nhỏ mọn, mà là khôn ngoan mới đúng.”

Noh Seonghyun nhún vai. Tôi không cảm nhận được chút trọng lượng nào từ thái độ đó. Việc cậu ta có thể hài lòng với việc từ từ thưởng thức vẻ mặt méo mó của Park Sion có nghĩa là ác cảm của cậu ta không hề sâu sắc cho lắm. Một cơn giận hèn nhát không nóng không lạnh. Gánh nặng cảm xúc của tôi quá lớn để hòa nhịp với một cảm xúc nhẹ nhàng như vậy.

“Nếu cậu muốn đề cao lòng tự trọng của mình thì tự mình đấm vào mặt hay đá vào chân cậu ta đi. Nếu cậu không có ý định chịu đựng đến mức đó thì cứ câm miệng và quỳ mọp xuống đi.”

“Như tiền bối à?”

Thằng nhóc nhướn mày hỏi. Tôi cảm nhận được một nụ cười chế nhạo mơ hồ từ câu hỏi đó. Noh Seonghyun đánh giá tôi từ trên xuống dưới rồi tiếp lời.

“Em thì không muốn tự dưng lao vào rồi tạch đâu. Park Sion đâu có đáng để em làm đến mức đó.”

Thằng nhóc nói móc tôi khiến tôi khó chịu. Nhưng dù có vênh váo ngẩng cao đầu trước mặt tôi đến đâu đi nữa thì Noh Seonghyun vẫn là một thằng hề, sự thật đó không hề thay đổi.

“Đừng có biện minh. Chỉ là cậu muốn giữ gìn lòng tự trọng nhỏ bé của mình, nhưng cậu lại không có can đảm để gánh chịu nguy hiểm. Vì vậy cậu mới định mượn tay người khác để xả giận đấy thôi.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo