Tháng Ba - Chương 138

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#138

Đại tá Oh Seonran nhăn mũi một lúc như thể ông vừa nuốt phải thứ gì đó đắng chát. Vừa mò mẫm lại những ký ức phai mờ, ông vừa có vẻ đau khổ vừa hạnh phúc.

"Ta đã hứa rằng ta sẽ tìm con của cậu ấy bằng mọi giá, sẽ trân trọng và yêu thương nó như con trai ruột của mình...."

Thật kì lạ....Đại tá Oh Seonran vừa khóc vừa cười, bỗng nhiên có cảm giác giống với Sehwa. Chắc chắn là hai người không có quan hệ huyết thống, nhưng khi nhìn như thế này, họ trông giống như cha con ruột.

Có lẽ vì nhìn nhau nhiều nên khuôn mặt giống nhau hơn? Hay vì ông đã quen với vẻ mặt của Sehwa?

"Vì vậy, ta vẫn không thể tha thứ cho anh. Chỉ nghĩ đến việc anh đã làm Sehwa khổ sở đến mức đó, rồi giờ lại muốn đối xử tốt với nó, ta không thể hiểu nổi. Anh thật vô lương tâm, ta không muốn hiểu anh. Tuy nhiên..."

Đại tá Oh Seonran nhìn xuống bàn tay không đang buông thõng của mình rồi nắm chặt thành nắm đấm.

"Thực tế là Sehwa đang héo mòn từng ngày... Cảm xúc riêng của ta thì có nghĩa lý gì chứ."

"......"

"Nếu cậu ấy là một đứa trẻ bướng bỉnh chỉ biết nhõng nhẽo và khăng khăng đòi hỏi, ta đã có thể lớn tiếng nói rằng cậu ấy có thể gặp được một người tốt hơn trong tương lai... Nhưng cậu ấy không có tính cách như vậy, vì vậy Sehwa...."

Đại tá Oh Seonran nhìn Sehwa và cảm thấy tiếc nuối, ngay lập tức thắp lên một ngọn lửa xanh trong mắt và dứt khoát vạch ra một ranh giới, nói rằng, "Điều đó không có nghĩa là Sehwa đã chỉ nhớ nhung và đau khổ vì anh trong thời gian đó." Ông ta nói rằng đừng ảo tưởng, Sehwa đã thực sự cố gắng hết sức để sống một mình. Nếu không có vụ tấn công, và nếu cậu không dính líu đến tên khốn nhà anh, cậu đã có thể quên đi một cách suôn sẻ.

"Cậu ấy đã cố gắng khỏe mạnh vì Haerim, và cậu ấy thực sự đã tốt hơn rất nhiều... Đúng vậy, bởi vì cậu ấy là một đứa trẻ ngay thẳng và mạnh mẽ."

Nhưng rồi Đại tá Oh thở dài, như thể ông rất khó chịu khi phải nói ra những điều này.

"Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn... Ta nghĩ hai người nên nói chuyện thẳng thắn với nhau, để sau này Sehwa không phải hối hận."

Không có lý do nào khác, và một lần nữa ông nói rằng ông ghét anh. Đại tá Oh Seonran rùng mình.

"Tôi hiểu ý ông."

"......"

"Cảm ơn ông."

Ki Taejung không biện minh. Ông ta không phải là người mà những lời ngon ngọt có thể lay chuyển được, và Đại tá Oh Seonran cũng sẽ không mong đợi điều đó. Tuy nhiên, ông ta là người mà Sehwa rất tin tưởng. Dù tính cách ban đầu của ông ta như thế nào đi chăng nữa, nếu không có sự giúp đỡ của Đại tá Oh Seonran, vết thương của Sehwa đã không thể lành lại nhiều như thế này. Anh không thể phủ nhận điều đó. Anh đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ, nên anh nghĩ mình nên cảm ơn.

Nghe lời cảm ơn ngắn gọn của Ki Taejung, Đại tá Oh xoa xoa mũi rồi thở dài."Phew."

"Đôi khi, ta cũng rất ngạc nhiên. Việc ta có thể chân thành mong muốn hạnh phúc cho Sehwa đến mức này, việc ta cảm thấy bọn trẻ thực sự như con và cháu của mình...."

Anh có hơi bối rối trước những suy nghĩ bên trong của Đại tá Oh Seonran, ông vừa bộc lộ chúng một cách đột ngột sau khi nổi giận ngay trước đó, nhưng anh hiểu được. Thay vào đó, anh nghĩ rằng đây là một câu chuyện chỉ có thể được kể vì người nghe là Ki Taejung chứ không phải Lee Sehwa. ông không thể trút ra những câu hỏi này với Sehwa, người mà ông ta coi như con ruột của mình.

"Ta vẫn không thể quên người đó, và ta vẫn đang làm điều này, chà... Thay vì sự thuần khiết, đôi khi ta cảm thấy mình thật xấu xí. Đúng vậy, xấu xí là từ chính xác. Đây không phải là sự thuần khiết mà là sự ám ảnh. Hơn nữa, nó còn rất thảm hại và tồi tệ."

"......"

"Nhưng sự thật đau lòng hơn là ta không thể hỏi đối phương bất cứ điều gì."

Liệu có phải là tội lỗi nếu ta vẫn còn nhớ em đến vậy không? Liệu em có cảm thấy rất gánh nặng không? Nhưng ta yêu em. Ta vẫn còn yêu em.

"Ta thậm chí còn không mong đợi Jinwo sẽ nói rằng em ấy yêu ta. Ta muốn hỏi liệu em có còn đau đớn không, và ta không muốn bỏ em lại một mình vào thời điểm đó, ta thực sự không biết những điều như vậy sẽ xảy ra... Nếu ta chỉ có thể truyền đạt ít nhất những lời đó, thì ta...."

Tôi sẽ không hối tiếc ngay cả khi tôi chết ngay bây giờ.

Không, ngay cả khi tôi không thể chết và phải sống một mình trong một thời gian dài, tôi nghĩ rằng tôi có thể chịu đựng nó bằng cách nào đó.

Đại tá Oh Seonran dường như bị nuốt chửng bởi nỗi nhớ trào dâng bất ngờ, nhanh chóng lắc đầu và lấy lại tinh thần. Đôi mắt của một người lính già, vốn đã khô héo và mờ mịt, lại lấy lại tiêu điểm một cách rõ ràng.

"Hừm, dù sao thì... Như ta đã nói trước đó, ta không có ý định hòa thuận với anh trong tương lai. Nếu anh làm tổn thương Sehwa và Haerim một lần nữa, ta sẽ làm bất cứ điều gì để tách anh ra vĩnh viễn, hãy biết điều đó."

Có thể sẽ hơi đau đớn, nhưng về lâu dài, nó sẽ tốt hơn nhiều cho Sehwa, Đại tá Oh Seonran tặc lưỡi.

"Ít nhất, hãy biết ơn rằng người mà anhcần xin lỗi vẫn còn sống, và Sehwa vẫn đang chịu đựng tốt như thế này mà không gục ngã. Hãy cảm ơn Sehwa, chứ không phải ta."

Sau đó, ông cau có bảo anh đừng gọi và hỏi những chuyện riêng tư nữa, rồi Đại tá Oh đi về phía phòng bảo vệ.

Ki Taejung nhìn ông, thấy ông đang cố gắng mỉm cười trước khi nắm lấy tay nắm cửa phòng bảo vệ, rồi quay đi. Lời khuyên của Đại tá Oh rằng anh nên biết ơn vì Sehwa còn sống và anh vẫn có cơ hội xin lỗi đã khiến anh suy nghĩ rất nhiều..


"Anh đến rồi ạ, Thiếu tướng."

Một trong những người trông trẻ chạy ra chào anh. Ki Taejung nhìn quanh phòng khách trống trải, rồi biểu cảm của anh trở nên cứng đờ. Anh đang cố gắng cười để Sehwa cảm thấy thoải mái, chứ không phải để làm hài lòng ai khác.

"Sehwa đâu?"

Anh không thể thấy Lee Sehwa, cậu thường rụt rè mặt mỗi khi anh đến. em ấy đang ngủ à? Không phải vậy, bởi vì anh thậm chí còn không cảm thấy chút dấu hiệu nào của người khác từ bên trong.

Không phải giờ tập thể dục, và cũng không phải giờ đến phòng tư vấn.... Có chuyện gì vậy? Ánh mắt của Ki Taejung ngay lập tức trở nên lạnh lẽo. Mặc dù việc bảo vệ đã được tăng cường đáng kể kể từ sau sự việc vừa qua, nhưng có thể có điều gì đó xảy ra.

"Cậu ấy vừa đi khám ."

Người trông trẻ vội báo cáo.

"Khám?"

Mấy người này điên rồi à... Lee Sehwa đi khám mà không ai nói với anh? Anh định quay lại xử lý bọn người đó, nhưng người trông trẻ lắc đầu ngăn anh lại..

"Bác sĩ Park gọi cậu ấy khẩn cấp vì vấn đề sức khỏe. Đại úy Na đã đi cùng, và có vẻ như không có gì nghiêm trọng, nên anh nên đợi một chút..."

".....,"

"Đó, đó không phải là một cuộc kiểm tra khó khăn, nhưng nó không được lên lịch trước... Và đại úy Na đã tha thiết yêu cầu rằng nếu Thiếu tướng đến, tôi phải giữ anh ấy lại, vì các chỉ số có thể khó nắm bắt nếu Lee Sehwa ngạc nhiên hoặc căng thẳng...."

Người trông trẻ nhắm mắt lại, vì cậu biết anh sẽ không thích nghe những điều này.

"Tôi xin lỗi, Thiếu tướng."

Ki Taejung dựa vào tường, lưỡi đảo trong má, rồi đành phải vào phòng bảo vệ. Anh có thể làm gì? Mục đích là để cuộc kiểm tra diễn ra suôn sẻ, nên họ yêu cầu anh đừng đến làm phiền.

Nhưng đáng lẽ họ phải báo cho anh biết chứ. Họ nói không có gì nghiêm trọng, nhưng báo cáo một câu ngắn gọn thì khó khăn đến mức nào?

Ki Taejung bắt đầu rửa tay và kiểm tra trang phục. May mắn là anh trông vẫn ổn. Anh đã rất bận rộn với việc kiểm tra máy bay chiến đấu và vũ khí. Anh đã không đến phòng bảo vệ gần một tuần.

Anh đã nhắn tin cho Sehwa vài lần, nhưng cậu không trả lời. Dù không trả lời, có vẻ như cậu vẫn giữ chiếc điện thoại mà anh đã đưa cho cậu.

Anh vừa ra khỏi phòng tắm và định đi về phía ghế sofa thì thấy người trông trẻ vẫn lảng vảng gần lối vào. Tay cậu ta liên tục mân mê bộ đàm, rõ ràng là đang giấu anh điều gì đó.

"cậu là ai?"

"Dạ?"

"cậu đang làm gì ở đó?"

Anh nhanh chóng túm lấy cổ áo cậu ta, người trông trẻ tái mặt và run rẩy.

"Thưa, thưa Thiếu tướng, cái đó...."

"Bình thường cậu khá là khôn ngoan khi nói về Lee Sehwa, nhưng cậu đâu phải là Lee Sehwa, đúng không?"

"Hức, Thiếu tướng...!"

"Mấy người này lại lơ là sau khi tôi bỏ qua vài lần..."

"Không, không phải vậy... Đó là vì bộ đàm bị hỏng."

Người trông trẻ gỡ chiếc ống nghe nhỏ như móng tay gắn trên tai ra

"Đã đến giờ nhận tã và bình sữa tiệt trùng cho em bé, nhưng tôi không thể liên lạc được với ai...."

Người trông trẻ lắp bắp xin lỗi, nói rằng vì không được phép liên lạc với phòng bảo vệ mà không có thủ tục, nên người phụ trách sẽ không mang đồ đến trừ khi cậu liên lạc trước.

"Có vẻ như tôi phải tự mình đi lấy chúng... Nếu anh không tin tôi, thì có sĩ quan phụ tá trực thuộc của Đại tá Oh Seonran ở bên ngoài, tôi sẽ đi cùng với họ."

Người trông trẻ van xin, nói rằng cậu sẽ đi với bốn hoặc năm người giám sát nữa. Ki Taejung tặc lưỡi và thả tay đang túm lấy cổ áo của cậu ra.

"Vậy, vậy tôi sẽ đi nhanh và về,"

"Đợi đã. Vậy còn em bé thì sao?"

"À, bé đang ngủ. Đến giờ bé ngủ trưa rồi."

Này, thằng khốn, ...đang nói cái quái gì vậy....! Ki Taejung cố gắng kìm nén sự khó chịu đang sôi sục và hỏi bằng một giọng nhỏ. Sẽ là một thảm họa nếu em bé thức dậy.

"Em bé có thể thức giấc trong khi đang ngủ, phải không? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu không có ai ở đó?"

"À, ừm... bé rất ngoan và có lịch trình ngủ ổn định... Anh không cần phải lo. Tất nhiên, bé có thể thức dậy vì tã bị ướt, nhưng tôi đang cố gắng chuẩn bị đồ trước..."

Người trông trẻ rụt rè đưa ra ý kiến, rằng thà không có ai ở đó và bé khóc một chút một mình, còn hơn là cứ đứng ngồi không yên vì không có đồ dùng cần thiết, rồi sau đó có thể thay tã mới và dỗ dành bé.

Nghe đến đó, Ki Taejung đành phải xua tay đuổi cậu đi. Anh cũng không quên ra lệnh cho Trung úy Park và sĩ quan phụ tá của Đại tá Oh điều tra lại thông tin cá nhân của cậu ta.

Hiện tại có tổng cộng ba người trông trẻ thường trú trong phòng bảo vệ và họ làm việc theo ba ca. Anh nghe nói rằng họ là những tài năng được chọn lọc từ một công ty chuyên nghiệp, nhưng khi anh nhìn họ ngày hôm nay, hành động của họ có vẻ rất vụng về... Anh tự hỏi liệu họ có thể giúp Sehwa khi cậu gặp khó khăn với thái độ đó không.

Ki Taejung tiếp tục nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay không có thông báo nào, rồi vùi sâu gáy vào tựa đầu ghế sofa.

Sehwa dự kiến sẽ xuất viện sau ba ngày nữa. Căn biệt thự mà Đại tá Oh Seonran thu xếp không xa bệnh viện và các cơ quan chính phủ lớn, và nổi tiếng với hệ thống an ninh tuyệt vời và các tiện nghi khác nhau. Anh biết rằng nó là một khu dân cư rất nổi tiếng đến mức không có bất động sản nào có sẵn ngay cả khi trả thêm tiền, nhưng với Đại tá đích thân can thiệp, không có gì là không thể.

"...Có lẽ mình nên tiếp tục đi lên đến cùng thì sao."

Anh đã được thăng cấp đặc biệt lên Thiếu tướng. Ban đầu nó được lên kế hoạch vào năm tới, nhưng có vẻ như anh sẽ thay đổi cấp bậc một lần nữa trong năm nay. Trước khi anh gặp lại Sehwa, anh đã tìm mọi cách, và quân đội sẽ mất mặt nếu không tỏ thành ý với anh.

Dù sao thì việc giải ngũ sớm cũng đã thất bại rồi.... Có lẽ anh nên làm việc chăm chỉ hơn một chút và nghiêm túc nhắm đến vị trí Đại tướng.

Anh không thiếu tiền hay quyền lực ngay bây giờ, nhưng một thế giới khác sẽ mở ra khi anh trở thành Đại tướng. Ngay cả khi anh trở thành một người kỳ cựu trong tương lai, vị thế của anh sẽ khác biệt hoàn toàn... Trên hết, anh không có một gia đình để hỗ trợ mình, vì vậy nếu anh lên đến vị trí cao nhất mà anh có thể làm được, thì anh có thể tiếp tục Sehwa trong tương lai....

"...Huh, woo...."

Ki Taejung gõ nhẹ vào tay vịn ghế bằng ngón trỏ và đắm chìm trong suy nghĩ, đột ngột dừng lại.

Anh cảm thấy một dấu hiệu không thể làm ngơ từ bên trong phòng ngủ. Anh không biết liệu em bé đang khóc hay cười, nhưng chắc chắn đó là tiếng động phát ra từ đứa trẻ vừa thức giấc.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo