Thức Thứ 7 - Chương 57

Chương 57
 
"Cậu bé ấy làm gì xấu thế?"
 
Yoon Jae hỏi bằng giọng điệu nổi loạn tuổi teen.
 
"Chẳng lẽ bắt họ làm vật hiến tế?"
 
"...Em nghĩ anh có nhiều hiểu lầm về công việc pháp sư."
 
"Này, Man Shin."
 
"Dạ, thưa ngài."
 
"Nếu tưởng giết vài người sẽ khiến anh thất vọng ghét bỏ, sao anh phải khổ thế này?"
 
"..."
 
Với Young Soo, dù vui nhưng vẫn là lời khó tin. Im lặng nhìn vào mắt nhau, Yoon Jae thở dài nhìn trời.
 
"Thấy anh cố chấp vào nhà này và chịu khổ đến vậy rồi mà em không biết sao?"
 
"...Anh chịu khổ gì? Phục vụ tận răng hết rồi."
 
"Kiên trì mùa hè trong nhà không điều hòa khổ lắm."
 
"Giờ chưa nóng đến mức cần điều hòa..."
 
"Mưa chút là mất điện. Em biết anh xấu hổ thế nào khi bị Man Shin thấy trần truồng không?"
 
"Không phải bảo lúc nào cũng miễn phí, tha hồ mà nhìn sao..."
 
Không chịu thua, Yoon Jae nhếch mép.
 
"Muốn xem thêm nữa không?"
 
"..."
 
Young Soo trừng mắt rồi đứng dậy. Yoon Jae với tay nắm lấy cánh tay cậu.
 
"Sao thế? Đã nói cho xem thì xem đi."
 
"Bệnh phô trương à?"
 
Lạnh lùng hỏi lại rồi giật tay, Yoon Jae chống mái nhà cười khà. Nheo mắt cười toe toét. Young Soo vậy mà yêu biểu cảm đó biết bao...
 
"À..."
 
Anh vuốt trán, tự nói với chính mình.
 
"Rất hạnh phúc..."
 
Cách diễn đạt thô lỗ của Yoon Jae mà cậu chưa từng nghe thấy. Young Soo cứng miệng, rồi nở nụ cười bình thản.
 
"Thích được ở bên em."
 
"..."
 
"Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng nói là tốt..."
 
Yoon Jae tựa lưng, nhẹ nhàng nằm nghiêng. Mái nhà được quét dọn từ bao lâu rồi mà lại có thể nằm xuống thoải mái vậy. Young Soo cũng ngồi xuống, tiếp tục hồi ức vô ích.
 
"Young Soo."
 
Giọng nói dịu dàng thoáng chút nhớ nhung.
 
"Anh của 4 năm trước..."
 
"..."
 
"Đã đến đây. Sau khi nhận thư của em."
 
Young Soo vô thức khép miệng. Đầu ngón tay giật giật, cảm thấy xương sống cứng đờ.
 
"Nhưng không có Dong Ja..."
 
Bốn năm trước khi rời đền Ryu Gwan, Young Soo chỉ đi một ngày duy nhất - đến chùa Yeong Wang để chuẩn bị lễ giáng thần. Cậu chớp mắt chậm rãi hỏi:
 
"Rồi sao nữa?"
 
"Cần phải hỏi sao? Không gặp được nhau rồi bay sang Mỹ."
 
"..."
 
"Em đi đâu vậy? Không nghĩ anh sẽ đến à?"
 
"Dong Ja, em là thần tiên mà." 
 
Yoon Jae nằm ngửa nhắm mắt, giọng không chút oán trách, chỉ thuần khiết tò mò. Young Soo há hốc miệng mấy lần nhưng không thốt nên lời, chỉ im lặng chớp mắt.
 
Con đường trở về xa xôi thế mà vẫn quấn quýt như thuở lần đầu gặp gỡ.
 
Lúc này, hoàng hôn trên đầu họ đặc quánh như chì.
 
Yoon Jae biết rõ mình sẽ thức giấc hai ba lần mỗi đêm. Mỗi lần mở mắt trong mờ ảo, anh đều thấy bóng lưng cô độc của Young Soo ngồi bó gối. Cậu đã quen với chứng mất ngủ, mỗi lần thao thức đều im lìm như bóng ma.
 
Young Soo từng nghĩ đến việc lên tiếng, nhưng sợ anh sẽ không dám ngồi dậy nữa nếu biết mình tỉnh giấc.
 
"Dong Ja."
 
Khi Yoon Jae đột ngột quay lại gọi, cậu vẫn không phản ứng - có lẽ vì chưa hoàn toàn tỉnh táo. Dù nghe được lời nói và cảm nhận có động tác nhưng ý thức vẫn chìm trong mơ màng.
 
"Nhóc... ngủ rồi à?"
 
Một bàn tay ấm áp khẽ chạm vào má. Hơi thở quen thuộc phả vào mặt khiến tim cậu loạn nhịp. Young Soo cố gắng mở mắt bằng cách nhíu mày liên tục, nhưng ý thức vẫn chìm sâu.
 
"Thật sự ngủ à?"
 
Tiếng thì thầm ngạc nhiên cùng hơi thở gần kề khiến cậu ngứa ngáy. Đôi môi cả hai như sắp chạm vào nhau. Young Soo bỗng nghi ngờ: 
 
‘Đây là thực tại hay chỉ là giấc mơ?’
 
"..."
 
‘Sao anh lại cởi áo mình…’
 
"Ơ."
 
Bàn tay bỗng luồn dưới chăn rồi ôm lấy eo khiến cậu bật mở mắt. Young Soo giật mình co người lại, cả hai bốn mắt đối diện nhau trong bóng tối. Yoon Jae không chút bối rối, chỉ mỉm cười bẽn lẽn:
 
"Anh... làm gì thế?"
 
"Đắp lại chăn cho em thôi."
 
Lời nói dối trắng trợn về việc kéo chăn lên tận cổ không khiến anh chút nào ngập ngừng. Young Soo thở dài đứng dậy, vô thức sửa lại áo.
 
"Thói quen tay chân cũng tệ đi rồi."
 
"Oan cho anh quá. Anh thật sự chỉ muốn đắp chăn thôi mà."
 
"Trêu ghẹo hạ đẳng... Xa nhau mấy năm thành kẻ vô lại rồi."
 
"Chuẩn đấy. Thế nên... có rượu không?"
 
Young Soo nhíu mày tưởng anh đùa, nhưng ánh mắt Yoon Jae vô cùng chăm chú nhìn khiến cậu hạ giọng:
 
"...Anh nghiêm túc đấy à?"
 
"Ừ."
 
"..."
 
"Không có rượu anh không ngủ được."
 
Dù nói ra điều đó một cách thản nhiên thì vẻ mệt mỏi vẫn hiện rõ. Young Soo chống tay xuống sàn rồi tiến lại gần. Yoon Jae chỉ cười cam chịu, không giải thích thêm.
 
"Đợi chút."
 
Young Soo mở cửa. Đã qua 2 giờ sáng, sân đền Ryu Gwan vẫn lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ.
 
Cậu lục trong kho tìm ra chai rượu trái cây - món quà cụ cố để lại. Lau sạch bụi bằng tay áo và sau đó Young Soo bắc nồi nhỏ lên bếp lửa.
 
"Làm gì thế?"
 
"Hâm nóng cho anh."
 
Mùi ngọt ngào lan tỏa khi nhiệt độ tăng dần. Yoon Ja ngồi xổm cạnh bếp, chống cằm lẩm bẩm:
 
"Giống Bang Show* quá."
 
"Bang Show là gì?"
 
"Rượu vang nấu với trái cây. Ngọt nhưng ngon."
 
*Bang Show (방쇼) là cách người Hàn gọi món rượu vang nấu với trái cây và gia vị, có nguồn gốc từ món vin chaud (tiếng Pháp, nghĩa là "rượu vang nóng") hoặc mulled wine trong tiếng Anh. Ở Hàn Quốc, Bang Show được yêu thích trong mùa đông, nhất là tại các chợ Giáng sinh hoặc quán cà phê theo phong cách châu Âu.
 
Khi rượu đủ ấm, Young Soo múc một thìa đưa cho Yoon Jae. Anh nhìn mà cười bất lực:
 
"Cho uống rượu như cho uống thuốc cảm vậy..."
 
"Một thìa rồi ngủ."
 
"Thật không đấy?"
 
"Không thích thì thôi."
 
Young Soo kiên quyết đưa thìa tới. Yoon Jae đầu hàng, nuốt ực. Vị ngọt lưu lại nơi đầu lưỡi.
 
"Ngọt quá..."
 
"Xong rồi, đi ngủ đi."
 
"Chưa đủ đâu."
 
"Đủ rồi. Một thìa là nhiều."
 
Young Soo vừa nói vừa đậy vung nồi vô cùng dứt khoát. Yoon Jae liếm mép đứng dậy.
 
"Nhưng mà này Dong Ja."
 
Sáng sớm vẫn lạnh đến mức phải mặc hai lớp áo. Young Soo co rúm người cả khi Yoon Jae đã đứng chắn gió.
 
"Đừng bao giờ cho kẻ nghiện rượu uống chỉ để an ủi họ."
 
"Anh là kẻ nghiện à?"
 
"Anh không nghĩ thế, nhưng bác sĩ bảo vậy."
 
"Vậy đừng đòi. Nếu đêm nay anh đòi, em chỉ có thể cho thế này thôi."
 
Young Soo bước qua Yoon Jae vào phòng. Đứng một mình dưới bầu trời dần tối, Yoon Jae cúi đầu. Chắc trời lại mưa khi bình minh lên.
 
Lộp độp. Tiếng mưa bên cửa sổ khiến Young Soo lại mở mắt. Quay sang thấy Yoon Jae đã nằm nghiêng ngủ say. Bóng mi dài in trên gò má, đôi môi khép hờ mềm mại. Khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta quên hồn. Young Soo nín thở đứng dậy.
 
Khoác áo choàng ra sân, cậu nhíu mày khi thấy đôi giày da của Yoon Jae ướt sũng trên bậc đá. Sau khi nhặt lên lau vội bằng tay áo, Young Soo chợt thở dài.
 
"Sao mình phải khổ sở thế này..."
 
Câu nói đùa của Yoon Jae với cậu là điều không thể xem nhẹ. Ngôi nhà này thật sự bất tiện và đầy ràng buộc - nhất là với cậu ấm như anh.
 
"Man Shin đại nhân, ngài bị ho ạ?"
 
Mi Ran đứng dưới ô nhìn cậu lo lắng. Khi phát hiện đôi giày, cô hỏi:
 
"Giày của khách à?"
 
"Vâng."
 
"Đáng lẽ nên cất ở hiên. Xin lỗi ngài."
 
Mi Ran cầm giày xoay tròn, mỉm cười:
 
"Tôi sẽ bảo Seung Ho tìm đôi tương tự."
 
Young Soo gật đầu. Cậu không biết gì về thời trang đắt tiền của Yoon Jae. Nhưng với cháu trai Mi Ran là Seung Ho - vẫn còn chút hy vọng.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo