Thức Thứ 7 - Chương 86

Chương 86

Khi khoảng cách nhiệt độ ngày đêm trở nên khắc nghiệt, những cơn gió lạnh bắt đầu thổi vào ban ngày, một tin đồn kỳ lạ lan truyền giữa các phóng viên thường trú tại tòa nhà Quốc hội.
 
Con trai của nghị sĩ Nam Jung Soo – nhân vật quyền lực thuộc đảng cầm quyền – được cho là xuất hiện triệu chứng tâm thần phân liệt và đang điều trị tại khu cách ly.
 
"Lại là chiêu trốn nghĩa vụ quân sự chăng?"
 
Việc con trai nghị sĩ Nam trốn tránh nhập ngũ bằng mọi cách cho đến tận tuổi hai mươi đã là điều ai cũng biết. Giờ đây, câu chuyện về bệnh tâm thần đột ngột càng khiến nghi ngờ thêm phần có cơ sở. Các phóng viên bắt đầu đào bới gia đình các nghị sĩ đảng cầm quyền, và thứ đầu tiên lộ ra chính là cáo buộc liên quan đến một ngôi sao đình đám – Lee Yoon Jae.
 
"Hình như Lee Yoon Jae dạo này hay la cà quán bar lắm."

"Con trai Lee Jong Il á?"
 
"Ừ. May là chưa gây chuyện gì to, nhưng cứ theo dõi đi. Hồi ở Mỹ, cậu ta cũng từng dính vào vụ lùm xùm ma túy với nhóm trẻ gốc Hàn rồi mà."
 
Nghị sĩ Lee Jong Il vốn nổi tiếng với hình ảnh liêm chính, con trai ông cũng được biết đến là học sinh gương mẫu không tì vết. Người đời vốn khoan dung với kẻ xấu, nhưng lại không tha thứ cho những sai lầm nhỏ nhất của kẻ được coi là "hoàn hảo". Chỉ cần tiết lộ việc Yoon Jae tiêu một đêm nhậu nhẹt hết số tiền bằng lương tháng của một lao động bình thường, cũng đủ gây chấn động.
 
"Cứ bám theo đi. Dù chưa có gì to tát ngay lúc này."
 
"Bắt được gì thì bắt, chưa dùng lúc này thì đến mùa bầu cử sau bán giá cao..."
 
Đó chính là lý do chủ nhân đền Ryu Gwan tìm đến tòa nhà không biển hiệu dưới lòng đất.
 
"Khó tìm lắm phải không?"
 
Bên trong một nhà hàng cũ kỹ tưởng như đã đóng cửa, cầu thang bí mật dẫn xuống một quán bar chui ngập khói thuốc. Yoon Jae nở nụ cười rạng rỡ trước tiếng nhạc chói tai.
 
"Dạo này bọn phóng viên bám đuôi quá, chỉ còn chỗ này để uống rượu thôi."
 
"..."
 
"Vào đi. Ăn tối chưa... À, em bảo đang bận?"
 
Đã một tháng kể từ lần gặp cuối. Yoon Jae cười tủm tỉm, dáng vẻ không chút vội vàng, nhưng đôi mắt đã ngấm men say. Young Soo nheo mắt tránh làn khói, nhìn chằm chằm vào gương mặt người đàn ông trước mặt.
 
"Gì vậy? Ai đấy?"
 
Một giọng nói lè nhè vang lên từ phía cửa mở hé. Trong phòng, một nhóm thanh niên ăn mặc lòe loẹt đang quây quần. Thấy Young Soo cứng đờ vì bối rối, Yoon Jae quay lại cười:
 
"Đừng để ý. Bọn họ sắp đi rồi."
 
"Ai thế? Xinh quá nhỉ."
 
Một gã tóc đỏ dựng đứng, miệng dài ngoẵng chống tay lên khung cửa thò đầu ra. Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi. Young Soo nhíu mày lùi lại, khiến gã ta phá lên cười:
 
"Phản ứng gì kỳ vậy? Tổn thương lắm đấy."
 
"Biến đi."
 
Yoon Jae khẽ nghiêng vai, chặn đường gã đàn ông định bước ra. Gã ta dừng lại, liếc mắt đánh giá.
 
"Anh bảo là sẽ đi mà."
 
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng người đàn ông co rúm như bị quát. Yoon Jae vỗ lưng hắn, đẩy về phòng rồi đóng cửa.
 
"Em sợ à?"
 
Anh tựa lưng vào cửa, rút điếu thuốc từ túi áo. Young Soo im lặng nhìn Yoon Jae châm lửa, hít một hơi dài.
 
"Sắp đến Halloween rồi, nên mọi người hóa trang thôi."
 
Làn khói trắng phả ra, len lỏi vào tận đáy lòng Young Soo.
 
"Man Shin đại nhân, em biết Halloween là gì không?"
 
"..."
 
"Nghe nói là ngày người chết trở về. Ở Hàn Quốc, nó chỉ nổi tiếng với các hoạt động cosplay thôi."
 
Yoon Jae lảm nhảm những câu chuyện không ai hỏi, chậm rãi bước đi. Trong hành lang tối đặc quánh khói thuốc, đôi giày da đen bóng loáng của anh không một nếp nhăn. Young Soo đi theo, mắt dán vào gót giày lấp lánh đó.
 
Cuối hành lang là một phòng trống. Yoon Jae ngả người trên ghế sofa, mặt anh khi nhìn Young Soo đứng im bên cửa đóng chặt không chút do dự - không còn nụ cười quen thuộc, đôi mắt đen khô khan. Mỗi lần hít khói, đôi môi dán chặt trông càng thêm tê dại.
 
"... Cái này."
 
Young Soo quyết định bước tới, đặt túi vải nhỏ lên bàn. Yoon Jae phà khói, mắt chỉ liếc nhẹ đầu ngón tay cậu.
 
"Không phải cứ 3 tuần gặp một lần sao? Nếu không thích thì giữ lại đi."
 
"Tuần trước anh thất hẹn, em buồn lắm à?"
 
"Anh chỉ tò mò thôi. Man Shin đại nhân sốt sắng quá, như thể sau 3 tuần nữa sẽ có chuyện gì xảy ra vậy."
 
"..."
 
"Thật sự sẽ như vậy sao?"
 
Chiếc túi đựng bùa được dệt bằng lụa tơ tằm. Yoon Jae ấn tàn thuốc cháy dở vào đó, vò nát. Xèo. Ngọn lửa tắt ngúm, tro tàn vương vãi.
 
"Không có gì xảy ra đâu, phải không?"
 
Yoon Jae cười ngây thơ, phá hủy tấm bùa mà Young Soo đã dành 3 ngày 3 đêm để hoàn thành. Cậu nghiến răng, giọng lạnh băng:
 
"Cậu Yoon Jae."
 
Anh ném tàn thuốc vào gạt tàn, ngả người sâu vào sofa.
 
"Anh đã nói nhiều lần rồi. Đừng làm nhau mệt mỏi."
 
"..."
 
"5 lần rồi đấy. Em mang mấy thứ vô dụng này đến cũng chẳng nhận tiền. Thôi thì, nếu muốn quan hệ thì khóa cửa đi."
 
Young Soo bất giác liếc nhìn căn phòng nhỏ chỉ có sofa và bàn. Cánh cửa dày nhưng khóa chỉ là loại rẻ tiền.
 
"... Ở đây?"
 
Giọng trầm đặc, Yoon Jae gật đầu như không có gì. Điếu thuốc mới đã ngậm trên môi.
 
"Anh không bận sao?"
 
"Cả ngày ở đây uống rượu, bận gì nữa?"
 
"Bận uống rượu đấy."
 
Yoon Jae bật cười như tự chê bản thân. Anh cố tình trở nên tàn nhẫn, không giữ lại chút thể diện nào. Young Soo cắn môi, khói thuốc cuồn cuộn bay về phía cửa.
 
"Không thích thì đi đi."
 
"..."
 
"Đừng làm phiền anh nữa…"
 
Yoon Jae ngửa đầu ra sau, nhắm mắt. Hốc mắt sâu hoắm, không chút hồng hào. Young Soo lặng lẽ nhìn điếu thuốc cháy dở, chống tay lên bàn, rút nó từ môi anh, dập tắt trong gạt tàn. Yoon Jae vẫn không phản ứng.
 
"Anh ngủ được không?"
 
Young Soo đi vòng qua bàn, đến gần hỏi. Yoon Jae không trả lời, chỉ khẽ nheo mắt. Đôi mắt ấy như hạt nho rụng xuống đất, bắt đầu thối rữa.
 
"Những thứ cản trở giấc ngủ thường là ma quỷ. Càng yếu ớt trước ám khí, càng khó chợp mắt."
 
"..."
 
"Đừng làm trò ngốc nghếch nữa. Tự hại mình thì giải quyết được gì?"
 
"Man Shin đại nhân."
 
"Làm thế chỉ tổ hại thân, chẳng thay đổi được gì đâu…"
 
"Nếu không muốn, anh ra ngoài trước vậy. Bạn bè đang chờ."
 
Nói vậy, nhưng Yoon Jae dường như chẳng buồn nhúc nhích ngón tay. Khi đầu anh ngả hẳn về sau, cả người như rũ ra hết sức lực. Young Soo nắm lấy vai kẻ kiệt quệ, kéo mạnh về phía mình. Yoon Jae đổ ập xuống, đầu gối trên đùi cậu.
 
"Làm gì vậy…"
 
"Nằm yên."
 
Young Soo ôm lấy đầu Yoon Jae, tay nhẹ nhàng vỗ vào tai và vai. Những hồn ma dày đặc từ từ tan biến. Lũ linh hồn yếu đuối bị tấn công như bầy chó đói - độc ác mà nông cạn... Cậu chỉ tạm thời kìm nén được lòng căm phẫn. Bởi Yoon Jae đã nắm lấy cổ tay Young Soo, ngẩng mặt lên với vẻ mặt cứng đờ.
 
"—Lại trò ma quỷ gì đây?"
 
Hàm răng nghiến chặt, anh gằn giọng rồi giật phắt tay cậu ra. Cổ tay cậu đập mạnh vào góc bàn, đau nhói dữ dội. "A...!" Yoon Jae túm gáy Young Soo đang oằn người, đè xuống sofa, từng chữ bật ra như dao cứa:
 
"Anh đang cố nhịn đấy, mẹ nó…"
 
"...Ư..."
 
"Anh đã bảo đừng đụng vào rồi. Không nghe à? Trông anh như thằng đần trong mắt em lắm sao?!"
 
Khi dây thần kinh mong manh như lớp băng mỏng vỡ tan, cơn giận dữ ẩn sâu bên dưới trào lên như chờ đợi từ lâu. Young Soo buông thõng bàn tay đau đớn xuống ghế, khó nhọc quay đầu nhìn.
 
"Em không bỏ cuộc đâu… Sao anh lại…"
 
Đôi mắt rực lửa của Yoon Jae trống rỗng, không tập trung. Young Soo dần hiểu ra: anh ta đã tới giới hạn. Cậu dùng tay còn lành lặn nắm lấy cổ áo Yoon Jae.
 
"..."
 
‘Phải rồi... mình đã nhầm…’
 
"...Chiều nay."
 
‘Nhưng giờ biết làm sao được?’
 
"Khóa cửa lại."
 
Yoon Jae không đáp. Anh chỉ có thể nhìn xuống cậu thiếu niên bị thương bằng ánh mắt đáng sợ. Trong lúc hai người đối mặt trong im lặng, cổ tay buông thõng của Young Soo vẫn rát bỏng. Cậu hít một hơi dài, cố tách ý thức khỏi nỗi đau. Cơ thể đã quá quen với điều này rồi. Chẳng có gì khó khăn.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo