Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 108

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

Jiwoo tỉnh dậy giữa đêm, cầm điện thoại lên xem giờ. Vừa qua 4 giờ sáng. Cậu đặt đầu trở lại gối, nhưng chẳng thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ.

Đến tuần trước, mỗi lần thức giấc như thế này, cậu lại khóc suốt đến tận sáng vì nghĩ về Lee Hyunjoon. Nhưng mấy ngày gần đây, nước mắt đã vơi đi đôi chút.

Đã hơn một tháng kể từ khi Jiwoo chuyển đến sống ở căn hộ của Choi Youngjae. Ban đầu, cậu chẳng thể làm gì ngoài khóc suốt mỗi ngày. Khi Youngjae đi học, cậu mới dám khóc to. Khi Youngjae ở nhà, cậu lén khóc trong phòng tắm hoặc lấy khăn bịt miệng để khóc thầm nơi cửa ra vào vào lúc nửa đêm.

Dù biết mình phải ngừng lại, nhưng giống như một bộ phận nào đó trong cơ thể đã hỏng, dù chẳng làm gì, nước mắt vẫn cứ lặng lẽ tuôn rơi. Ngoài việc nghĩ đến Hyunjoon một cách điên cuồng, cậu không làm được bất cứ điều gì khác.

Rồi một đêm nọ, khi Jiwoo lại thức trắng, bỗng nhiên một suy nghĩ lóe lên: Mình đang làm cái gì thế này?

Không còn thời gian, không còn ngày tháng, không còn cuộc sống thường nhật - tất cả những gì còn lại chỉ là những đêm mất ngủ và nước mắt. Cậu nhận ra mình đã để lại những lời dặn dò cho Hyunjoon, bảo hắn đừng để bị thương, bảo hắn tuyệt đối không được chết. Nhưng bản thân mình thì sao? Cậu đang sống một cuộc sống mà có chết đi cũng chẳng ai thấy lạ.

Cậu ghét điều đó. Ghét việc bản thân yếu đuối đến mức chẳng thể làm gì ngoài khóc. Ghét việc mình không đủ sức để căm hận. Cậu muốn thoát khỏi những ngày tháng vô vọng này.

Cậu muốn biết hôm nay là ngày bao nhiêu, bây giờ là mấy giờ, thời tiết ra sao, món ăn mà Youngjae mua có vị thế nào... Cậu muốn nhận thức được những điều đó. Và vì thế, đêm hôm ấy, Jiwoo chống hai tay xuống đáy vực sâu mà mình đã chạm tới, khó nhọc nhưng kiên quyết đứng lên.

Cậu muốn tìm lại cuộc sống thường nhật của mình. Nghe thì có vẻ nực cười, nhưng... có lẽ Hyunjoon cũng mong điều đó.

Bởi vì cuộc sống không có Hyunjoon đã trở thành một điều quá xa lạ, Jiwoo chẳng biết thế nào mới thực sự là ngày thường của mình. Nhưng dù vậy, cậu vẫn muốn bám víu vào điều gì đó.

Thế nên cậu đã đi khắp nơi, nộp đơn xin việc vặt, làm hết mọi loại công việc có thể. Và từ tuần trước, cậu đã bắt đầu một công việc làm thêm từ sáng đến tối.

Jiwoo cố tình chọn làm việc tại một quán cà phê nổi tiếng, nơi lúc nào cũng đông đúc, để có thể vùi đầu vào công việc cả ngày. Khi tan ca vào buổi tối, cậu cùng Choi Youngjae đi ăn tối, tản bộ một lúc rồi mới về nhà, cố gắng giữ cho bản thân luôn bận rộn, không để có thời gian mà nghĩ đến Lee Hyunjoon.

Có lẽ nhờ những nỗ lực đó, sau hơn một tháng kể từ ngày chia tay, Jiwoo cảm thấy khá hơn một chút - một chút thôi, nhưng vẫn là một tiến triển. Dù sao đi nữa, thời gian thực sự bắt đầu làm việc, cố gắng sống như một con người bình thường cũng chỉ mới được một tuần. Nhưng ít nhất, cậu không còn để bản thân chìm đắm cả ngày trong nước mắt, bất lực mà không làm được gì nữa.

Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa là mọi thứ đã ổn. Vẫn có những khoảnh khắc, dù không muốn, nước mắt vẫn tự động rơi xuống. Chỉ cần nhìn thấy món bánh phô mai đi kèm với gà rán mà Youngjae gọi, lòng cậu lại quặn thắt. Chỉ cần nhìn thấy tấm biển hiệu của cửa hàng tiện lợi nơi mình từng làm việc, hình ảnh Hyunjoon ghé qua mỗi ngày để ở bên cậu lại hiện lên rõ ràng đến đau lòng.

Còn hôm kia, trong lúc làm ca ở quán cà phê, khi hỏi tên khách hàng để tích điểm, cậu nghe thấy một cái tên - Seo Hyunjoon. Chỉ với một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Jiwoo vẫn gắng gượng hoàn tất giao dịch, vẫn làm xong đồ uống như thường lệ. Nhưng ngay sau đó, cậu ngồi thụp xuống dưới quầy, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm tạp dề, không thể nào kìm lại được.

Cậu vẫn chưa ổn, vẫn nhớ Hyunjoon đến phát điên. Nhưng cũng chính vì nhớ đến thế, yêu đến thế mà cậu cũng giận hắn đến mức không thể chịu nổi. Cậu đang đau đớn thế này, mỗi ngày đều phải gắng gượng thế này, vậy mà Hyunjoon, sau khi nghe hết những gì cậu nói, vẫn không để lại một lời hồi âm, thậm chí một tin nhắn cũng chẳng có. Điều đó làm cậu căm phẫn.

“Bữa nay ăn ngoài đi. Tớ mới tìm được một quán thịt ba chỉ siêu ngon, thử không?”

 “…Ừ, thử đi.”

Jiwoo trả lời bằng giọng bình thản rồi cùng Youngjae đi đến quán thịt nướng. Nhưng ngay khi vừa nghe thấy từ “thịt ba chỉ,” dạ dày cậu bỗng chốc cuộn lên dữ dội, cứ như thể bị sóng đánh vào. Cậu vốn không ghét thịt ba chỉ, thậm chí còn thích nó, nhưng chỉ cần nghe đến cái tên ấy, một cảm giác buồn nôn bất chợt ập đến.

Cậu biết lý do. Là vì những lần cùng Hyunjoon ngồi trên chiếc phản gỗ nhỏ, nướng thịt bên nhau. Những ký ức đó vẫn còn quá rõ ràng.

Jiwoo cắn chặt môi, cố gắng ngăn nước mắt sắp trào ra. Nhưng khi vừa đến nơi, nhìn thấy quán thịt đông đúc với những làn khói thơm lừng, cậu không kìm được mà đưa tay bịt miệng lại. Cái mùi thịt nướng vốn dĩ cậu từng yêu thích, giờ đây lại trở nên nồng nặc và khó chịu đến mức làm cậu buồn nôn.

Cậu cúi gập người, một cơn co thắt chạy dọc sống lưng. Cậu sắp không chịu nổi nữa rồi.

"Hả? Sao thế?"

"Xin lỗi... Tớ không ăn được đâu. Ngửi mùi thôi mà tự nhiên..."

Vừa hít thở, dạ dày Jiwoo lại cuộn lên, cậu vội vàng bịt mũi và miệng bằng tay rồi chạy thẳng vào tòa nhà gần đó tìm nhà vệ sinh.

Đi theo bảng chỉ dẫn sáng đèn, Jiwoo nhanh chóng mở cửa một buồng trống và cúi xuống bồn cầu. Vì cả ngày bận rộn không ăn được gì nên chỉ có dịch vị rớt xuống, chẳng có gì để nôn ra, vậy mà cơn buồn nôn vẫn không dứt.

"Này, cậu bị sao thế! Ổn không đấy? Này, cậu cứ ăn uống không đúng bữa, lại còn mất ngủ suốt, có khi bị viêm dạ dày nặng rồi đấy! Trước đó cậu cũng nói là đau dạ dày còn gì."

"...Vậy à?"

"Đi bệnh viện đi. Có chỗ khám đêm đấy. Đừng coi thường viêm dạ dày. Mẹ tớ bảo bạn mẹ từng chủ quan với viêm dạ dày xong thành ung thư luôn đấy."

"Thật á?"

"Ừ! Aish, có khi nào cũng tại cái thằng côn đồ chết tiệt đó mà cậu bị ung thư không hả?"

"......"

"...À, xin lỗi. Tự nhiên bực quá. Trước tiên cứ đi bệnh viện đã. Kiểm tra rồi uống thuốc vào."

Vừa vỗ lưng Jiwoo, Choi Youngjae vừa nhanh chóng kiểm tra lại đường đến bệnh viện có khám đêm. Cậu ta nhìn qua lộ trình một lần nữa rồi quan sát Jiwoo đang đứng lên.

"Ra đường lớn, băng qua, rồi đi vào trong một chút là tới. Đi thôi, họ khám đến chín giờ đấy."

"Tớ đi một mình được rồi. Cậu ăn gì đi."

"Này, đừng đùa nữa, cùng đi đi. Cậu mà nôn xong lại bắt tớ ăn một mình á? Đi kiểm tra xong thì mua cháo về ăn. Tớ cũng thích cháo mà. Tớ sẽ ăn cháo gà nhân sâm!"

Nhìn Choi Youngjae hào hứng mô tả hương vị của cháo gà nhân sâm, Jiwoo khẽ mỉm cười rồi súc miệng vài lần trước khi bước ra khỏi tòa nhà.

Chợt, cậu nhớ lại lần mình bị đợt kì phát tình tấn công, khi đó cậu đã trốn vào một nhà vệ sinh giống thế này để tránh những kẻ đe dọa mình. Nghĩ đến Hyunjoon đã đến cứu mình, cõng mình trên lưng chạy không ngừng về nhà, Jiwoo bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Đi theo hướng dẫn của Choi Youngjae, Jiwoo ra đường lớn, băng qua vạch sang đường rồi đi sâu vào một chút, liền thấy một phòng khám nội khoa có tên bác sĩ trên biển hiệu. Dòng chữ "Khám đêm" phát sáng trên cửa kính.

Jiwoo bước lên tầng hai và mở cửa, một y tá đang ngồi ở quầy lễ tân liền nở nụ cười chào đón.

"Xin chào. Bạn thấy không khỏe ở đâu vậy?"

"...Chào chị. À... dạ dày em hơi khó chịu. Ban đầu chỉ thấy hơi khó chịu thôi, nhưng hôm nay còn bị buồn nôn ạ..."

"Chắc em mệt lắm nhỉ. Đây là lần đầu tiên em đến phòng khám này phải không?"

"Vâng..."

"Em vui lòng điền vào những mục được đánh dấu bằng bút dạ quang trên tờ này nhé. Và cho chị xin giấy tờ tùy thân luôn nha."

Jiwoo nhận lấy tờ giấy từ y tá, điền tên, số căn cước công dân, số điện thoại và địa chỉ, rồi đưa cùng với giấy tờ tùy thân cho quầy lễ tân.

Cô y tá mỉm cười nhận lấy và nhập thông tin của Jiwoo vào hệ thống.

"Em ngồi đợi một chút nhé."

"Vâng."

Jiwoo đáp lại rồi đi đến chỗ Choi Youngjae, người đang nhấm nháp một ly cà phê hòa tan. Dù mùi thịt nướng khiến cậu cảm thấy khó chịu, nhưng ít ra hương cà phê lại không khiến cậu thấy lạ lẫm.

"Nếu thật sự là bệnh nghiêm trọng thì sao đây..."

"Thôi nào, chắc không đâu. Chắc do dạo này cậu bị stress quá thôi. Nếu cứ để lâu thì có thể trở nặng, nhưng may mà cậu đến khám sớm, chỉ cần uống thuốc là khỏi thôi."

"Thật chứ?"

"Ừ, đừng lo."

Nghe giọng điệu thản nhiên của Youngjae, Jiwoo cũng cảm thấy yên tâm hơn một chút. Khi đang ngồi yên lặng trong bệnh viện vắng vẻ, chợt một y tá bước ra khỏi phòng khám và gọi tên cậu.

"Seo Jiwoo, mời vào."

"Vâng ạ."

Jiwoo quay sang Youngjae bảo rằng mình sẽ vào khám rồi bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn làm việc của bác sĩ.

"Xin chào."

"Chào em. Em nói rằng em cảm thấy khó chịu trong bụng đúng không? Cụ thể là thế nào?"

"Chỉ cần nghe thấy tên món ăn thôi là dạ dày em đã... cuộn lên rồi. Đứng trước nhà hàng, ngửi thấy mùi đồ ăn là em lập tức buồn nôn, cảm giác như dạ dày bị đảo lộn hết cả. Giờ nghĩ đến thôi cũng thấy buồn nôn nữa... Nó cứ chao đảo như say xe vậy ạ."

Vị bác sĩ chăm chú lắng nghe rồi khẽ gật đầu, sau đó nhìn vào màn hình máy tính.

"Em đã đăng ký định danh rồi nhỉ? Giới tính thứ hai là Omega."

"Dạ, vâng."

"Có khả năng em đang mang thai không?"

"...Dạ?"

Jiwoo không thể hiểu ngay lời bác sĩ vừa nói. Cậu chỉ cảm thấy dạ dày khó chịu, buồn nôn và nghĩ rằng mình cần uống thuốc, vậy mà sao ở đây lại nhắc đến chuyện mang thai?

“…Khả năng mang thai ạ?”

“Phải. Hoàn toàn không có khả năng sao? Vì em là Omega, nên tôi hỏi để chắc chắn thôi. Nếu thực sự đang mang thai, thì không thể tùy tiện uống thuốc được.”

Trong đầu Jiwoo hỗn loạn, nhưng rồi bất giác nhớ lại chuyện mình đã trải qua chu kỳ cùng Lee Hyunjoon, rồi sau đó đến tiệm thuốc để mua thuốc tránh thai khẩn cấp.

“Một tháng… Hơn một tháng trước, em có tới kỳ. Nhưng lúc đó em đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp đúng giờ, sau đó cũng không có chuyện gì nữa.”

“Ừm, nhưng thuốc tránh thai khẩn cấp cũng không đảm bảo hiệu quả 100%. Đặc biệt, nếu chu kỳ của cả Alpha và Omega trùng nhau, tức là bắt đầu cùng lúc, thì thuốc có thể không đủ hiệu quả. Ngoài ra, dù không phải trường hợp đó, khả năng mang thai cũng không phải hoàn toàn bằng 0. Tốt nhất em nên đến trung tâm xác định hình thái sinh học để kiểm tra. Trung tâm hoạt động 24/7, em có thể đến ngay bây giờ để xác nhận.”

Jiwoo sững sờ không nói nên lời. Trường hợp mà bác sĩ vừa nhắc đến - chu kỳ của Alpha và Omega trùng khớp - chính là tình huống của cậu và Hyunjoon.

“Không thể kiểm tra ngay tại đây sao ạ?”

“À, có thể xét nghiệm máu. Nhưng vì hiện tại là ca khám đêm, nên dù có làm xét nghiệm bây giờ, phải đến sáng mai mới có kết quả. Em thấy ổn với điều đó không? Nếu muốn biết ngay, em có thể đến trung tâm sinh học, hoặc đơn giản hơn là mua que thử thai tại tiệm thuốc.”

“…Que thử thai? À… que thử thai….”

Nhìn bác sĩ gật đầu, Jiwoo ngồi ngây người trong giây lát trước khi hoàn hồn và đứng dậy. Trong đầu cậu lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất - phải đến tiệm thuốc ngay lập tức để kiểm tra.

Mang thai ư…?

Vì chưa bao giờ suy nghĩ nghiêm túc về khả năng này, đầu óc cậu cứ mơ hồ, còn đầu ngón tay thì lạnh ngắt.

“Nếu kết quả dương tính, em hãy đến trung tâm sinh học. Nếu không phải, thì quay lại đây, tôi sẽ kê đơn thuốc cho em.”

“…Vâng. Cảm ơn bác sĩ.”

Rời khỏi phòng khám, Jiwoo cúi đầu chào y tá - người nói rằng cậu không cần làm thủ tục gì thêm - rồi cùng Choi Youngjae rời khỏi bệnh viện.

Youngjae thắc mắc vì sao không có đơn thuốc hay giấy tờ gì cả, nhưng Jiwoo không thể trả lời. Cậu chỉ nhanh chóng bước xuống cầu thang, đi thẳng vào tiệm thuốc ngay ở tầng một.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo