Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
Jiwoo nói rằng cậu sẽ suy nghĩ về chuyện đó, nhưng không có gì đảm bảo rằng câu trả lời sẽ là tích cực.
Chỉ cần nghĩ đến việc Jiwoo có thể lại ngất xỉu trong lúc còn đang do dự có nên nhận pheromone hay không, Hyunjoon đã cảm thấy bồn chồn và lo lắng đến mức không thể ngồi yên.
Lúc nãy, vì xảy ra trong hành lang công ty nên có người phát hiện ngay và đưa cậu đến phòng y tế. Nhưng nếu Jiwoo mất ý thức khi đang ở trên tàu điện ngầm, cầu thang, thang cuốn, hoặc đang trên đường về nhà cùng với con thì có thể sẽ bị thương nặng.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy khủng khiếp. Hyunjoon lắc đầu, gương mặt đầy bất an chìm vào suy tư.
"……."
Hắn phải thuyết phục Jiwoo bằng cách nào đó, nhưng nếu hắn lại tìm đến và yêu cầu cậu suy nghĩ thêm, có thể sẽ phản tác dụng.
Cắn môi suy nghĩ khi ngồi trên sofa, Hyunjoon đột ngột bật dậy, đi vòng quanh văn phòng trống trải.
Một cách để thuyết phục Jiwoo… Một cách để làm cậu ấy thay đổi suy nghĩ… Một người có thể cùng hắn thuyết phục Jiwoo…
“…A.”
Choi Youngjae.
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Choi Youngjae, người đã gọi điện thông báo cho hắn về việc Jiwoo ngất xỉu.
Nếu là Choi Youngjae, chắc chắn cậu ta sẽ giúp thuyết phục Jiwoo. Bởi chính cậu ta đã chủ động gọi cho hắn trước.
Tất nhiên, để khiến cậu ta đồng ý thuyết phục Jiwoo sẽ không dễ dàng gì, nhưng đây không phải lúc để tính toán những chuyện đó.
Ngay khi nghĩ đến Choi Youngjae, Hyunjoon lập tức tìm số điện thoại của cậu ta và gửi một tin nhắn.
Hắn muốn gọi điện trực tiếp, nhưng vì vẫn trong giờ làm việc nên không muốn làm phiền, chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn.
[Là tôi, Hyunjoon đây.]
[Tan làm cậu có rảnh không?]
Không lâu sau khi tin nhắn được gửi đi, phản hồi đã đến.
Chỉ có một dấu chấm hỏi duy nhất.
[Choi Youngjae: ?]
Đây là một trong những phản ứng mà hắn đã lường trước, nên Hyunjoon kiên nhẫn chờ.
Ngay sau đó, điện thoại lại rung lên liên tục.
[Choi Youngjae: Nếu rảnh thì sao?]
[Choi Youngjae: Nhưng cậu với tôi có phải dạng có thời gian rảnh là sẽ gặp nhau đâu?]
[Choi Youngjae: Này, đừng có hiểu lầm. Lúc nãy tôi gọi cậu chỉ vì Jiwoo thôi, không còn cách nào khác mới làm vậy.]
[Choi Youngjae: Mà thật nực cười đấy, cậu lấy số của tôi ở đâu ra thế? Bộ cậu còn làm thám tử tư à?]
Tin nhắn đến dồn dập một cách nhanh chóng.
Nhìn số lượng lỗi chính tả dày đặc, có vẻ như Choi Youngjae đã kích động đến mức gõ vội mà không kịp sửa.
Hyunjoon vốn dĩ chưa bao giờ mong đợi một phản hồi tích cực, nên hắn kiên nhẫn chờ cho đến khi Youngjae trút hết lời rồi mới trả lời lại.
[Tôi cũng muốn gặp vì Jiwoo.]
[Cậu ấy không thể cứ tiếp tục ngất xỉu như thế nữa.]
[Choi Youngjae: Cậu bị điên à, sao không nghĩ thế sớm hơn đi??? Giờ thì làm được cái gì nữa?]
[Chỉ mất một chút thời gian thôi, tôi sẽ không làm phiền cậu lâu.]
[Choi Youngjae: Được rồi, nếu muốn chết thì cứ đến đi, chuẩn bị tinh thần đi là vừa.]
[Choi Youngjae: Tầng 1, quán cà phê, sau giờ làm.]
[Được rồi, cảm ơn.]
Gửi xong tin nhắn cuối cùng, Hyunjoon mới đặt điện thoại xuống.
Dù sao cũng đã hẹn gặp được, hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Hắn đã nghĩ nếu Youngjae nhất quyết không chịu gặp thì sẽ phải đến thẳng văn phòng của cậu ta, nhưng may mắn là không cần làm đến mức đó.
Hyunjoon kiểm tra thời gian. Vẫn còn khoảng hai tiếng nữa mới tan làm.
Hắn đứng dậy, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, giơ một tay lên và lặng lẽ nhìn xuống.
"……."
Cảm giác khi nắm tay Jiwoo lúc cậu đang ngủ vẫn còn rõ ràng như thể mới chỉ vừa xảy ra. Hyunjoon đưa tay lên gần mặt, áp lòng bàn tay vào mũi, rồi hít một hơi thật sâu, thật chậm. Hương thơm nhạt nhòa và hơi ấm còn sót lại của Jiwoo từ từ ngấm vào tâm trí đang bất an của hắn.
***
Đúng giờ tan làm, Hyunjoon đi xuống quán cà phê và đứng chờ trước cửa.
Khoảng mười phút sau, Youngjae xuất hiện với vẻ mặt đầy căng thẳng, trông như thể có thể vung nắm đấm bất cứ lúc nào.
Hyunjoon đã sẵn sàng để chịu đòn mà không phản kháng, cho đến khi Youngjae tự thấy mệt thì thôi.
Hắn hiểu rất rõ rằng Youngjae là người ở gần Jiwoo nhất, đã chứng kiến tất cả mọi chuyện, đã cùng chia sẻ nỗi đau với cậu.
Nhưng ngay cả khi đến gần, Youngjae vẫn không vung nắm đấm.
“Cậu đến rồi à?”
Youngjae không trả lời lời chào, chỉ lướt qua hắn rồi đi thẳng vào quán trước. Đó cũng là phản ứng trong dự đoán, nên Hyunjoon chỉ thở ra một hơi ngắn rồi lặng lẽ bước theo. Youngjae chọn một góc khuất, nơi không có ai, rồi đặt mạnh chiếc túi xuống ghế bên trong.
Nhìn hành động đó, Hyunjoon hỏi:
“Tôi sẽ đi mua đồ uống. Cậu muốn uống gì?”
“Ice whipping mo… À không. Sao tôi lại phải nhận đồ uống từ cậu chứ. Cậu gọi của cậu đi, tôi tự gọi của tôi.”
Youngjae bật dậy, bước đến quầy tự đặt hàng một cách dứt khoát. Hyunjoon nhìn theo, rồi cũng đứng bên cạnh gọi đại một cốc cà phê.
Vì quán vắng nên chỉ mất một lúc là đồ uống đã được làm xong.
Hắn cầm cốc cà phê về bàn, vừa lúc Youngjae cũng đặt cốc đồ uống có kem tươi lên trên xuống bàn rồi ngồi phịch xuống ghế đối diện.
Ánh mắt, giọng điệu, từng cử chỉ – tất cả đều toát ra sự thù địch rõ ràng.
“Nói đi. Jiwoo làm sao.”
“Tôi không giỏi vòng vo, nên nói thẳng luôn. Hãy thuyết phục Jiwoo chấp nhận pheromone của tôi.”
“Cậu bảo tôi làm gì cơ? Thuyết phục? Cậu điên thật rồi. Tôi có ngu đâu mà làm vậy? Cậu muốn tôi bảo Jiwoo gặp lại cậu, để rồi lại dây dưa với cậu? Một lần đã đủ hủy hoại rồi, giờ cậu còn muốn cậu ấy bị hủy hoại thêm lần nữa à?”
“Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Nghe lời Hyunjoon, Youngjae rời lưng khỏi ghế, nghiêng người về phía trước. Khuôn mặt cậu ta đỏ bừng vì giận dữ, trông như thể có thể lao tới túm cổ áo hắn ngay lập tức.
“Cậu đã nói gì với tôi lúc đó? Cậu bảo tôi đưa Jiwoo đi, không, cậu bảo tôi đuổi cậu ấy đi chứ gì. Tôi còn không dám nói nguyên văn câu đó với Jiwoo. Tôi có thể chửi cậu là thằng khốn nạn, nhưng tôi không thể nói ra lời đó. Cậu bảo là thích cậu ấy, nhưng lại kéo cậu ấy vào nhà mình, đảo lộn hết mọi thứ, rồi cuối cùng lại vứt bỏ mà đi. Cậu có biết Jiwoo vì cậu mà đã phải chịu đựng thế nào không? Không thể chỉ gói gọn bằng hai chữ ‘khó khăn’ đâu. Cực kỳ bất công. Cậu không biết gì cả. Cậu đéo biết cái gì luôn!”
Youngjae phun ra từng lời một cách tức tối, rồi tu một hơi dài cốc đồ uống ngọt. Nhưng cậu ta vẫn không thể hạ hỏa, khuôn mặt méo mó như sắp bật khóc.
“Cái pheromone hay gì đó cũng là do cậu mà ra. Cậu chính là người đã khiến nó ổn, rồi lại vứt cậu ấy mà đi, làm Jiwoo thành ra như thế này. Đúng không?”
“…Ừ. Tất cả là tại tôi. Lúc đó, tôi không nghĩ được xa đến vậy.”
“Không nghĩ được? Thế cậu nghĩ cái gì? Chỉ nghĩ đến việc bỏ chạy à? Nhìn cậu thì có vẻ đi mất rồi sống kiểu giang hồ, kiếm được chút tiền hả? Rồi sao, giờ sống tốt hơn tí, bỗng nhiên lại nhớ đến Jiwoo?”
“Không phải vậy. Khi đó, tôi có lý do mà không thể làm khác được. Dù vậy, tôi vẫn không nên làm như thế… nhưng lúc đó, tôi không còn cách nào khác.”
“Lý do? Lý do cái quái gì mà lại vứt bỏ một người yêu mình tha thiết như vậy? Cậu nghĩ chỉ cần dùng mấy từ như ‘lý do’ nghe có vẻ to tát là tôi sẽ tin à? Nói trắng ra, cậu chỉ là một thằng khốn chơi chán rồi bỏ thôi!”
Trước lời lẽ gay gắt của Youngjae, trán Hyunjoon nhíu chặt lại. Nếu Jiwoo nói câu đó, có lẽ hắn đã sụp đổ ngay tại chỗ.
“Chơi chán rồi bỏ? Đừng nói bừa.”
“Không đúng à?”
“Không đúng.”
“Nếu không phải thì là gì chứ. Hả? Này, là gì? Cậu không biết Jiwoo sẽ khóc à? Cậu không biết cậu ấy sẽ chỉ tìm cậu thôi à? Cậu không biết nếu không có cậu thì cậu ấy không thể sống tỉnh táo được à? Cậu biết mà. Cậu biết hết nhưng lại không gọi lấy một cuộc điện thoại, cứ thế mà vứt bỏ thôi đúng không!”
“Lúc đó…!”
Cảm xúc bị kìm nén bùng lên dữ dội. Hắn muốn lập tức hét lên với Choi Youngjae về những gì đã xảy ra lúc đó. Hắn thừa nhận mình đã sai, nhưng hắn không muốn nghe những lời nói rằng hắn đã bỏ rơi Jiwoo sau khi lợi dụng cậu.
Nhưng rốt cuộc, hắn không thể thốt lên dù chỉ một lời. Vì ngay cả Jiwoo hắn còn chưa thể giải thích, nên hắn không thể nói chuyện đó với Choi Youngjae trước được. Hắn không muốn hèn nhát mà mượn sức của bạn Jiwoo để cầu xin sự tha thứ. Hyunjoon cố gắng đè nén cảm xúc đang sôi trào, quay đầu về phía bức tường và hít thở thật sâu trong một lúc.
“Lúc đó… tôi không còn cách nào khác. Đừng nói năng tùy tiện.”
“Vậy thì nói đi. Cái ‘hoàn cảnh’ đó là gì. Nếu cậu đường đường chính chính thì nói ra đi.”
“Tôi còn chưa thể nói với Jiwoo. Tôi không muốn nói với cậu trước.”
“Đừng có lảng tránh như thế mà nói ra đi. Cái hoàn cảnh gì mà ghê gớm đến mức cậu đối xử với Jiwoo như vậy, nói thử xem nào?”
Hyunjoon nhìn Youngjae đang châm chọc mình, rồi thở ra một hơi dài để kìm nén cơn tức giận. Hắn uống một ngụm cà phê, nuốt xuống cả những lời đang nghẹn lại trong cổ họng. Vì Youngjae là người ngoài cuộc, nếu cậu ta nghe câu chuyện của hắn, có lẽ cậu ta sẽ nguôi ngoai phần nào. Có thể cậu ta sẽ hiểu rằng hắn làm vậy là để bảo vệ Jiwoo. Nhưng hắn không muốn nói ra chỉ để được thông cảm.
“Cậu có biết vì cái ‘hoàn cảnh’ mà cậu không thể nói ra ấy, Jiwoo đã phải sống khổ sở đến mức nào không? Cậu không biết đúng không. Nếu biết, dù chỉ một chút thôi, cậu cũng không thể nói như thế này được.”
“…….”
“Hoàn cảnh? Ừ, cũng có thể là có đấy. Nhưng tôi vẫn không tha thứ cho cậu. Vì tôi đã tận mắt thấy Jiwoo cố gắng đau đớn đến mức nào để quên cậu, để trở nên ổn hơn. Tuyệt đối! Tôi không thể hiểu cậu, cũng không thể tha thứ cho cậu. Không, là không thể tha thứ. Thế mà sao? Cậu bảo tôi thuyết phục Jiwoo á? Cậu nghĩ chuyện đó có thể xảy ra sao?”
“Tôi không bảo cậu thuyết phục vì tôi. Không phải vì có ý gì khác. Tôi làm vậy vì Jiwoo.”
“Tôi phải tin cậu thế nào mà đi thuyết phục Jiwoo đây? Bảo cậu ấy nhận sự giúp đỡ từ cậu, tôi phải nói thế nào? Với lý do gì mà bảo cậu ấy gặp lại cậu? Cậu biết Jiwoo đã khóc vì cậu bao nhiêu không? Khóc công khai thì còn đỡ đấy. Vì sợ tôi ghét nên đợi tôi ngủ rồi mới ra ngoài hành lang khóc suốt đêm. Dù có thiếp đi cũng chỉ gọi mỗi cái tên Hyunjoon, Hyunjoon thôi, có biết khiing?”
Những lời kể về Jiwoo từ miệng Choi Youngjae khiến Hyunjoon có cảm giác như tim mình bị xé toạc. Nỗi đau của Jiwoo, được Youngjae mô tả rõ ràng hơn những gì hắn tưởng tượng mơ hồ, khiến hắn đau đớn hơn gấp bội.
“Jiwoo còn không thể ăn được nữa. Không thể nuốt nổi, ăn thì lại khóc. Thế nên tôi nghĩ ít ra cũng phải làm gì đó cho cậu ấy ăn, đặt thử gà rán. Nhưng cái món ăn kèm đó, cái tròn tròn ấy.”
“…Phô mai viên.”
“Đúng, nó! Phô mai viên! Hai người đã làm cái gì với nó mà chỉ cần nghe ‘đồ tròn tròn’ thôi cũng lập tức nghĩ ngay đến phô mai viên hả? Tôi sắp phát điên rồi đây này.”
Đột nhiên, hắn nhớ đến quán cà phê gà rán mà hắn đã xin làm để sống như một con người bình thường. Mỗi lần tan làm, hắn lại cầm những viên phô mai viên vừa chiên nóng hổi, với lớp phô mai tan chảy bên trong, mang ra cho Jiwoo ăn. Jiwoo luôn hào hứng thổi nguội rồi ăn ngon lành, ngước lên nhìn hắn cười tươi bảo rằng nó rất ngon. Chỉ cần nghĩ đến gương mặt ấy thôi, hắn đã thấy nhớ Jiwoo đến phát điên.
“…Này, điên rồi à. Khóc đấy à? Cả hai người đúng là phát rồ vì phô mai viên rồi đấy, thật sự. Seo Jiwoo bây giờ không còn ăn nó đâu. Nó là thứ cấm kỵ rồi. Jian thích nó lắm, nhưng cậu ấy cũng chẳng bao giờ ăn, đến mức tôi phải lén mua cho…”
Nghe cái tên đứa trẻ thốt ra từ miệng Choi Youngjae, Hyunjoon vội lau nhanh khóe mắt đã ươn ướt bằng tay rồi ngẩng đầu lên. Youngjae có vẻ hơi bối rối, liền nhanh chóng ngậm ống hút vào miệng.
“Jian mấy tuổi rồi?”
“…Cái đó để làm gì.”
“Trông có vẻ còn nhỏ. Chắc khoảng năm tuổi?”
“Sao lại hỏi tôi cái đó.”
Thấy Youngjae im lặng như thể không định trả lời, Hyunjoon khẽ thở dài.
“Jian… tôi có cảm giác đó là con của tôi. Lúc đầu, khi biết Jiwoo có con, tôi đã quá sốc đến mức chẳng thể nghĩ được gì. Nhưng càng nghĩ, t tôi ớ càng chắc chắn rằng đứa bé được sinh ra vào thời điểm đó. Hơn nữa, trên người Jiwoo hoàn toàn không có mùi của Alpha nào khác.”
“Bây giờ thì không gặp, nhưng làm sao cậu biết trước đó có gặp ai không? Jiwoo có cả trăm gã đàn ông đấy.”
“Nhưng Jiwoo vẫn tìm kiếm pheromone của tôi. Nếu đã có người khác, thì không phải cậu đã gọi người đó thay vì tôi rồi sao?”
Nhìn Youngjae đột nhiên câm nín không nói nổi một lời nào, Hyunjoon nhấp một ngụm cà phê đã nhạt đi vì đá tan. Khi cảm xúc cuộn trào khiến hắn chẳng thể suy nghĩ thấu đáo bắt đầu lắng xuống, hắn mới có thể xâu chuỗi lại mọi chuyện một cách rõ ràng hơn.