Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
Jian thức dậy sớm hơn bình thường đến 30 phút, dụi mắt rồi nhìn vào chỗ trống bên cạnh trước khi ngồi dậy. Nghe thấy âm thanh từ bên ngoài phòng, có vẻ như ba mình đang nấu bữa sáng. Jian định ra ngoài chào ba và hỏi xem hôm nay thực sự có gặp được chú ở quán cà phê không, nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, bé đi tới cửa sổ và cố sức kéo màn ra.
Mặc dù không hoàn toàn tối đen, nhưng căn phòng vẫn mờ mờ vì đèn đã tắt và rèm thì buông kín. Khi ánh sáng buổi sáng rực rỡ tràn vào phòng, Jian cảm thấy vui vẻ và cười khúc khích.
Ngay sau đó, Jian đi tới ngăn kéo quần áo, ngồi phịch xuống sàn và mở ngăn dưới cùng. Ngăn dưới cùng của tủ kéo là nơi cất quần áo để mặc khi ra ngoài của Jian.
“Ưm…”
Jian nhìn những bộ quần áo được gấp gọn gàng theo từng màu sắc trong ngăn kéo rồi lấy ra bộ đồ màu vàng mà bé thích nhất. Đây là bộ quần áo mà bé thường mặc vào những ngày đi chơi với Jiwoo, khi đi dã ngoại, hoặc vào những buổi sáng mà tâm trạng bé cảm thấy rất vui. Trên áo còn có một hình thêu nhỏ hình con thỏ, mỗi lần nhìn thấy đều khiến bé vui vẻ, và khi mặc vào thì càng làm bé cảm thấy phấn khởi hơn, vì thế Jian rất thích bộ đồ màu vàng này.
“Hehe…”
Vì hôm nay sẽ gặp chú sau khi tan học ở nhà trẻ, nên nhất định phải mặc áo con thỏ này rồi.
Jian cẩn thận lấy bộ đồ ra, đặt xuống sàn rồi đóng ngăn kéo lại. Sau đó, bé ôm chặt bộ đồ quý giá vào lòng và bước ra khỏi phòng.
“Hả? Jian à. Sao con lại dậy sớm vậy? Hôm qua con ngủ muộn mà. Con không buồn ngủ à?”
“Dạ! Jian không buồn ngủ chút nào.”
Jiwoo nhớ lại tối qua, Jian với đôi mắt lấp lánh đã liên tục hỏi xem liệu thật sự có gặp được Hyunjoon không, liệu cả ba người có cùng ăn tối không, rồi sẽ cùng chú tới nhà trẻ như thế nào. Vì quá phấn khích với cuộc hẹn nên Jian cứ thao thức mãi, đến tận hơn 10 giờ rưỡi vẫn chưa chịu ngủ.
Vì vậy, Jiwoo đã nghĩ rằng sáng nay chắc chắn Jian sẽ muốn ngủ nướng. Nhưng cậu đã đoán sai hoàn toàn. Ngay cả khi mái tóc của Jian vẫn còn hơi rối vì vừa ngủ dậy, đôi mắt của cậu bé vẫn long lanh sáng rực, khiến Jiwoo cảm thấy thật đáng yêu và không thể ngừng mỉm cười.
“Ba ơi, hôm nay mình gặp chú thật chứ? Không phải là con mơ đấy chứ?”
Nhìn Jian đang căng thẳng hỏi vì sợ rằng đó chỉ là giấc mơ, Jiwoo bật cười khẽ, đặt bốn miếng trứng cuộn nhỏ xinh lên khay ăn rồi cúi xuống để mắt mình ngang tầm với Jian.
“Ừ, không phải là mơ đâu.”
“Phù... May quá.”
Nhìn Jian thở phào nhẹ nhõm đến mức thở dài ra, Jiwoo không biết nên cười hay không nhưng cuối cùng cũng bật cười khẽ. Cậu nghĩ rằng chuyện đã xảy ra rồi thì không thể làm gì khác được.
“Bộ đồ này là sao? Hôm nay Jian sẽ mặc áo con thỏ à?”
“Dạ! Vì sẽ gặp chú ở quán cà phê nên con muốn mặc áo con thỏ.”
Việc Jian chọn bộ đồ mà cậu bé thích nhất có nghĩa là bé đang rất mong đợi được gặp Hyunjoon. Jiwoo biết rằng đây là bộ quần áo mà Jian chỉ chọn mặc vào những ngày thật đặc biệt, vì vậy cậu chỉ biết cười.
Cảm giác rằng Jian xem Hyunjoon là một người đặc biệt đến thế khiến Jiwoo vừa thấy lạ lùng, vừa cảm thấy không thoải mái. Bởi vì cậu không thể thành thật nói cho Jian biết Hyunjoon là ai.
“Được rồi. Vậy thì mặc áo con thỏ rồi cùng đến nhà trẻ nhé. Nhưng muốn vậy thì phải ăn sáng nhanh nào. Trước khi ăn Jian có thể tự rửa mặt được không?”
“Dạ! Jian có thể tự rửa mặt được.”
“Ba đã làm món trứng cuộn và cơm hình gấu mà Jian thích. Rửa mặt xong rồi ra ăn nhé.”
“Wow! Cơm gấu ạ? Hehe, Jian sẽ đi rửa mặt ngay đây, ba.”
“Ừ.”
Khi Jiwoo vỗ vỗ nhẹ vào mông Jian, cậu bé cười khúc khích rồi đưa bộ đồ màu vàng cho Jiwoo trước khi chạy vào phòng tắm. Jiwoo đặt bộ đồ lên ghế sofa, rồi lấy thêm quần, tất đẹp và một chiếc áo khoác mỏng để chuẩn bị sẵn ở bên cạnh.
Sau đó, cậu trở lại bếp và đặt cơm lên khay ăn của Jian. Cậu nhào cơm với rau củ băm nhỏ, thịt bò xào và rong biển, rồi nặn thành hình những chú gấu nhỏ xinh. Jiwoo dùng phô mai để làm tai gấu và dùng rong biển để tạo thành mắt, mũi và miệng. Năm viên cơm gấu được bày đẹp đẽ lên khay.
Mỗi lần Jiwoo làm như vậy, Jian sẽ tập trung vào hình gấu mà không nhận ra rằng bên trong cơm có rau củ băm nhỏ. Nhờ vậy, Jian có thể ăn ngon lành mà không kén chọn, nên Jiwoo thường xuyên làm món này cho cậu bé.
Dù không phải là việc quá khó khăn, nhưng cũng tốn khá nhiều công sức nên thường Jiwoo sẽ làm món này vào buổi tối hơn là buổi sáng bận rộn. Thế nhưng không hiểu sao, sáng nay cậu lại chợt nghĩ rằng thật tốt nếu Jian có thể bắt đầu ngày mới với nụ cười khi nhìn thấy những chú gấu nhỏ. Vì vậy, nhân tiện dậy sớm, Jiwoo đã làm món này và cảm thấy vui vẻ vì dường như đã giúp mở ra một ngày đặc biệt cho Jian một cách hoàn hảo.
“Ba ơi, con rửa mặt xong rồi.”
Trong lúc đang ngẩn người nhìn mấy chú gấu nhỏ với khuôn mặt hơi lệch một chút thì giọng nói của Jian vang lên. Jiwoo mỉm cười khi nhìn thấy Jian trông sáng sủa và sạch sẽ hơn so với lúc trước.
Cậu ôm lấy cơ thể nhỏ bé đang vui vẻ chạy đến và hôn chụt chụt lên khắp người có mùi hương ngọt ngào của trẻ con. Có vẻ như Jian rất thích điều đó nên tiếng cười trong trẻo của cậu bé vang lên rộn rã bên tai. Đây thật sự là một buổi sáng hạnh phúc tuyệt vời.
***
Không khí trong văn phòng vẫn gượng gạo như đêm qua, không có gì thay đổi. Jiwoo ngồi cách Hyunjoon một khoảng đủ để một người đàn ông trưởng thành ngồi vừa, chỉ nắm tay hắn để nhận pheromone nhưng cậu lại cảm thấy khát khô. Có lẽ vì bầu không khí quá gượng gạo khiến cậu căng thẳng đến mức môi trở nên khô ráp.
“Lát nữa đi nhà trẻ thì đi cùng xe tớ nhé.”
“...Không cần đâu. Tôi sẽ đi tàu điện ngầm. Trước đây cậu đã đi theo tôi nên biết nhà trẻ ở đâu đúng không?”
“...Ừ.”
“Hẹn gặp ở trước cổng nhé.”
“...Dù sao thì cũng đi đến cùng một chỗ mà, cần gì phải đi riêng chứ. Với lại tớ đã nói với Jian là... chúng ta sẽ đi cùng nhau rồi...”
“...Nhưng đâu nhất thiết phải xuất phát từ công ty đâu. Và giờ tan làm thì xe sẽ bị kẹt. Tôi chưa từng đi xe hơi từ đây đến đó, nhưng... chắc là sẽ mất nhiều thời gian hơn so với đi tàu điện ngầm.”
Nhìn Jiwoo đang cúi đầu, tránh nhìn thẳng vào mắt mình khi nói chuyện, Hyunjoon cảm thấy có chút sốt ruột. Nhưng hắn cố gắng không để lộ cảm xúc đó và tiếp tục kiểm soát tâm trí của mình.
“Tớ đã tìm hiểu thử rồi và thấy có một con đường khác để đi đến đó rồi. Đi qua mấy con hẻm, như vậy sẽ không bị kẹt xe, và thực ra đến nhà trẻ cũng khá nhanh. Nếu đi đúng đường thì sẽ đến nơi sớm hơn đi tàu điện ngầm khoảng 10 phút…”
“……”
Cậu cảm nhận được những ngón tay của Hyunjoon chậm rãi len lỏi qua các kẽ tay mình. Jiwoo vô thức khẽ co một bên vai lại và ép sát hai chân hơn khi đùi của cả hai chạm vào nhau. Không biết có phải do pheromone hay là do cảm giác của những ngón tay của Hyunjoon chạm vào tay cậu mà thỉnh thoảng bụng cậu lại cảm thấy cồn cào đến mức không biết như vậy có ổn không.
Khi ở cùng với Hyunjoon, đặc biệt là khi đối mặt với pheromone của hắn, những cảm giác như thế này thường xảy ra nên cậu cố gắng xem đó là chuyện bình thường. Nhưng mỗi khi cảm giác cồn cào này xuất hiện, cậu lại không thể xem nó là bình thường được.
“Và lý do tớ muốn đi xe là vì… Ừm… Tớ không thể chỉ nói chuyện với Jian trước cổng nhà trẻ rồi chia tay như vậy được. Lúc đó cũng là giờ ăn tối rồi nên… dù gì cũng cần tìm đâu đó để ăn tối, rồi tớ sẽ đưa hai người về nhà. Để Jian vào nhà trước, sau đó tớ sẽ thả pheromone cho cậu…”
“……”
“Nhưng nếu cậu cảm thấy không thoải mái thì không cần phải đi xe đâu. Nếu cậu thật sự muốn đi riêng… thì chúng ta có thể đi tàu điện ngầm cùng nhau được không?”
Nhìn Hyunjoon như thể sẽ không lên xe nếu cậu không muốn, Jiwoo khẽ thở dài, rồi cất lời với giọng điệu bất đắc dĩ. Cậu không muốn khiến Hyunjoon cảm thấy khó chịu khi đã chịu gặp Jian và còn cho cậu pheromone nữa.
“…Được rồi. Đi xe cũng được.”
“Thật sao? Cảm ơn cậu. Ừm, Jian thích ăn gì? Tớ đã tìm thử rồi, đi xe khoảng 10 phút là có nhà hàng Hàn Quốc, quán pizza và… nhiều quán thịt nướng nữa.”
“Thằng bé ăn gì cũng được. Ừm… nhưng nếu nhắc đến pizza thì chắc chắn thằng bé sẽ muốn ăn pizza đấy. Thằng bé thích lắm nhưng không được ăn thường xuyên.”
“À, vậy đi ăn pizza nhé? Jiwoo, cậu cũng thích pizza mà.”
Mùi pheromone quen thuộc, mùi của Hyunjoon thoang thoảng chạm vào mũi khiến trái tim Jiwoo bất chợt nhói lên. Một mảnh ký ức mà cậu đã giấu kín thật sâu, không thể quên được, đột ngột tuôn trào và thắp sáng trong tâm trí cậu.
“……”
Khi đó, dưới bầu trời trong xanh đến mức khiến người ta tự hỏi liệu có thể thích nó đến mức này không, trên chiếc phản gỗ lớn, đặt hộp pizza to đùng, cả hai vừa nhấm nháp từng miếng pizza đầy ắp topping vừa kể những câu chuyện vụn vặt. Thời gian trôi qua như thế nào cũng không hay biết, và cũng chẳng cần biết tương lai sẽ thế nào. Chỉ cần được ở bên nhau vào khoảnh khắc ấy, mọi thứ khác đều không còn quan trọng. Đã từng có những ngày như thế.
“…Bây giờ cậu không thích nữa à?”
“Không, tôi vẫn thích.”
Jiwoo không muốn để lộ rằng trái tim mình đang đau nhói đến tận đầu mũi. Cậu rút tay mình ra khỏi tay Hyunjoon đang nắm lấy, rồi đứng dậy khỏi ghế sofa.
“Sau giờ làm thì xuống bãi đỗ xe là được đúng không?”
“À… Không, tớ sẽ lái xe ra đợi ở đường lớn. Cậu biết tiệm bánh bagel bên cạnh công ty chứ? Ra đó là được.”
“…Ừ. Tôi biết rồi. Vậy tôi đi đây.”
“Ừ, lát gặp lại nhé, Jiwoo.”
Thay vì đáp lời, Jiwoo chỉ khẽ gật đầu rồi vội vã rời khỏi văn phòng của Hyunjoon. Cậu bước qua hành lang vắng vẻ, không ấn nút thang máy mà đi ra lối cầu thang thoát hiểm. Chỉ khi hoàn toàn bị tách biệt như vậy, cậu mới cảm thấy bình tĩnh trở lại và cuối cùng cũng có thể thở ra hơi thở mà mình đã nín giữ.
“……”
Sao lại thế này chứ, thật sự… Tại sao mình không thể bình tĩnh lại được….
Jiwoo ngồi bệt xuống cầu thang, thu mình lại như muốn co rút cơ thể và thở ra một hơi thật dài. Càng đối diện với pheromone của Hyunjoon, những mảnh ký ức tươi sáng và đậm nét nhất giữa cậu và Hyunjoon lại càng hiện lên một cách bất chợt, không hề báo trước, khiến lòng cậu trở nên hỗn loạn.
Jiwoo đưa đôi tay vẫn còn nóng lên và vùi mặt mình vào đó. Cơ thể cậu trong trạng thái vô lý, vừa đau nhói vừa mệt mỏi rã rời, và cậu chỉ biết thở dài.
Nếu biết rằng pheromone sẽ gây ra tác dụng phụ lớn như thế này, thà rằng cậu chọn uống thuốc còn hơn. Mặc dù bây giờ nghĩ lại cũng chẳng thể thay đổi được gì….
“……”
Những tiếng thở dài vô vọng như lời than vãn không sức lực cứ trộn lẫn vào cảm xúc hỗn loạn đang nhạo báng chính mình.
***
Từ lúc Jiwoo rời khỏi sau khi nhận pheromone, Hyunjoon chỉ biết chờ đợi từng phút đến giờ tan làm. Vừa quá bốn giờ một chút, hắn không thể chịu đựng thêm nữa và lao ra khỏi văn phòng, đi thẳng xuống bãi đỗ xe.
Làm gì đó chắc sẽ giúp thời gian trôi nhanh hơn. Thế là Hyunjoon, dù xe của hắn vốn đã sạch sẽ, vẫn tự mình lau thêm cho thật bóng, rồi lại dọn dẹp trong xe một lần nữa đến mức không còn chút bụi nào.
“Xe ổn rồi… À, pizza.”
Sau khi hoàn thành việc dọn dẹp, Hyunjoon vào lại trang web của quán pizza gần trường mẫu giáo, nơi mà hắn đã tìm kiếm từ đêm hôm qua vì không thể kiềm chế được cảm giác phấn khích.
Hắn nhấn nút đặt chỗ.
Thời gian là 7 giờ tối, còn số người đặt chỗ là….
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Số người đặt chỗ” trên màn hình, Hyunjoon nhấn nút thêm ba lần để hiện lên số “3”.
“…….”
Jiwoo, Jian, và cả mình nữa… Mình thật điên rồi. Không ngờ bản thân lại có thể chen chân vào đó được….
Không thể tin được, Hyunjoon cứ nhìn chằm chằm vào con số 3 hiện lên màn hình suốt cả buổi. Mãi đến 10 phút sau, hắn mới miễn cưỡng nhấn nút xác nhận để hoàn tất việc đặt chỗ.
Sau cả một hồi rối rắm như vậy, thời gian cũng đã trôi qua, và giờ cũng gần năm giờ chiều. Hyunjoon bước vào nhà vệ sinh ở gần bãi đỗ xe và nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.
Vì nghĩ đến việc sẽ gặp Jiwoo và Jian rồi cùng nhau đi ăn tối, hắn đã trăn trở cả buổi sáng không biết nên mặc gì cho hợp. Cuối cùng, hắn chọn một bộ vest mà đại ca từng tặng khi hắn giải quyết được một chuyện khó khăn.
Đó là một bộ đồ đắt tiền, nhưng vì Hyunjoon không thực sự quan tâm hay thấy có ý nghĩa đặc biệt gì nên hắn cứ để nó treo trong tủ từ đó đến giờ.
Thế rồi, tối hôm qua, khi đang lựa chọn quần áo để gây ấn tượng tốt hơn với Jiwoo và Jian, đột nhiên hắn nhớ đến bộ vest này.
Không biết liệu có ổn không, nhưng khi mặc thử, nó vừa khít với cơ thể hắn và trông cũng khá bảnh bao. Điều hắn thích nhất chính là trông hắn không hề giống như một tên giang hồ khi khoác lên mình bộ đồ này.