Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 135

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

“Ừm….”

Quần áo cũng ổn, tóc tai cũng ổn… Bây giờ ra ngoài đợi thôi. Nhưng nếu ra bây giờ thì phải đứng đợi ở đường cả tiếng đồng hồ, chuyện đó thì hơi... À, vậy trong một tiếng này mình nên làm gì đây. Thời gian trôi qua chậm quá...

Không biết phải làm gì trong khi chờ Jiwoo, Hyunjoon bồn chồn quay lại xe và bắt đầu kiểm tra hết chỗ này đến chỗ khác. Vì sợ rằng nếu Jiwoo và Jian lên xe mà có gì đó bất tiện thì không hay, hắn thậm chí còn nửa người chui vào ghế sau để quan sát kỹ lưỡng. Nhưng rồi đột nhiên hắn nghĩ rằng ghế sau của xe này quá rộng so với một đứa trẻ như Jian.

“...À.”

Những đứa trẻ nhỏ như thế này chẳng phải cần một cái ghế ngồi dành riêng cho trẻ con à? Jian cũng cần thứ đó phải không nhỉ? Nhưng mấy đứa trẻ đang đi học mẫu giáo thì chỉ cần ngồi bình thường thôi sao...?

“......”

Ngay lập tức, Hyunjoon lấy điện thoại ra tìm kiếm ghế ngồi cho trẻ em. Một loạt các loại ghế ngồi trẻ em hiện ra, và bên dưới là thông tin nói rằng trẻ dưới 6 tuổi bắt buộc phải sử dụng ghế ngồi riêng. Hyunjoon ngạc nhiên đến mức vội vàng rút người ra khỏi ghế sau và ngồi lại vào ghế lái.

Mặc dù không biết chính xác tuổi của Jian, nhưng hắn có thể chắc chắn rằng thằng bé chưa tới sáu tuổi. Vì không thể nào một đứa trẻ nhỏ như thế đã sáu tuổi được.

“Đúng là điên thật.”

Lúc nãy còn cảm thấy chán nản vì còn quá nhiều thời gian trước khi gặp Jiwoo, nhưng tình thế bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Nghĩ đến việc phải tới trung tâm thương mại trong vòng một giờ để mua ghế ngồi cho Jian rồi còn phải lắp đặt nữa, hắn cảm thấy vô cùng gấp gáp.

Hyunjoon lập tức tìm kiếm trung tâm thương mại gần nhất, nhập địa chỉ vào hệ thống định vị và phóng xe ra khỏi bãi đỗ. Đi mất khoảng 15 phút, vậy nếu tính cả đi về là 30 phút, nghĩa là hắn chỉ còn khoảng 30 phút để hoàn thành mọi thứ.

Khốn thật. Nếu biết trước thằng bé sẽ lên xe thì mình đã phải chuẩn bị từ sớm rồi. Thật là một thằng ngu. Thằng du côn ngu ngốc. Mày chẳng biết gì cả, đúng là vô dụng. Vì thế mà Jiwoo ghét mày. Ai mà thích nổi một thằng như mày chứ, đồ ngốc. Cũng may là bây giờ còn nghĩ ra, nếu không thì... thật là...

Thở dài một tiếng, Hyunjoon lắc đầu rồi nhấn mạnh chân ga.

Khi bước vào trung tâm thương mại, Hyunjoon lập tức tiến về quầy hướng dẫn và hỏi chỗ bán ghế ngồi trẻ em. Sau khi nhận được sự chỉ dẫn lên khu vực bán đồ dùng trẻ em, hắn khẽ nói lời cảm ơn rồi bước ngay lên thang cuốn đến tầng 7. Vừa bước lên, hắn vừa lẩm bẩm tên cửa hàng mà nhân viên đã nói, rồi đưa mắt tìm kiếm khắp các cửa hiệu.

Vì quá vội nên cửa hàng mãi mới lọt vào tầm mắt của Hyunjoon khi hắn đã đi gần nửa vòng tầng 7. Nhìn thấy cửa hàng đầy những xe đẩy và ghế ngồi trẻ em, hắn mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Vội vàng bước vào cửa hàng, nhân viên liền mỉm cười chào đón. Hyunjoon nhanh chóng giải thích với nhân viên thứ mà hắn cần.

“Một đứa trẻ khoảng… bốn tuổi? Năm tuổi? Sẽ sử dụng nó. Cho tôi cái ghế ngồi trẻ em an toàn nhất và tốt nhất.”

“Chúng tôi có nhiều mẫu ghế ngồi trẻ em, nhưng nếu ngài muốn tìm loại an toàn nhất thì tôi muốn đề xuất mẫu mới nhất vừa được nhập về với hệ thống túi khí tích hợp. Sản phẩm này phù hợp cho trẻ từ 15 tháng tuổi trở lên và có chiều cao dưới 125 cm...”

Nhân viên bắt đầu giải thích chi tiết. Đại khái là chất liệu cũng được cải tiến hơn, công nghệ túi khí cũng tốt hơn để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Hyunjoon chỉ đáp lại máy móc bằng những tiếng “Ừ, ừ” rồi nhanh chóng rút ví ra.

“Bề mặt tiếp xúc với trẻ nhỏ được thiết kế tăng khả năng thoáng khí lên gấp 8 lần, nên dù là mùa nào cũng đảm bảo sự thoải mái. Ngoài ra, vì trẻ nhỏ sẽ quay mặt về phía trước nên trong khi lái xe, ngài có thể dễ dàng quan sát qua gương...”

“Ừ, à, cho tôi cái đó. Dùng được ngay chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi ạ. Việc lắp đặt cũng không phức tạp nên có thể sử dụng ngay. Chúng tôi có hai màu là màu be và màu đen. Ngài muốn lấy màu nào? Cả hai màu đều còn hàng.”

“Ờ... Cho tôi màu be đi.”

Nếu xét đến chiếc xe thì màu đen có vẻ hợp hơn, nhưng nghĩ đến Jian lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ, Hyunjoon lại thấy màu sáng hợp với thằng bé hơn. Hắn vội ký xác nhận thanh toán rồi nhét thẻ vào ví.

Nhìn thấy nhân viên nói mình đợi một chút rồi đi vào bên trong, Hyunjoon liền kiểm tra thời gian. Việc tìm cửa hàng, lên tầng và nghe giải thích đã ngốn mất 20 phút. Hắn chỉ còn chưa đến 10 phút để xuống dưới và lắp đặt ghế ngồi. Có vẻ thời gian khá là gấp gáp.

“......”

Không thể được. Lúc quay lại công ty mình phải tìm cách rút ngắn thời gian mới được. Vì mình sẽ đến thẳng chỗ hẹn với Jiwoo nên dù có gấp rút đi nữa thì cũng vừa kịp giờ.

Trong lúc chờ đợi, Hyunjoon sốt ruột đến mức cứ gõ tay lên quầy tính tiền, từng giây từng phút trôi qua khiến hắn càng thêm bồn chồn. Nhân viên cuối cùng cũng bước ra với nụ cười rạng rỡ.

“Ngài có mang xe theo chứ ạ?”

“À, có.”

“Nếu ngài muốn sử dụng ngay, tôi có thể mang sản phẩm xuống bãi đỗ xe và giúp ngài lắp đặt luôn.”

“Được. Cảm ơn.”

Nhân viên xác nhận vị trí đỗ xe từ Hyunjoon, sau đó đưa cho hắn phiếu xác nhận mua hàng rồi nói sẽ xuống dưới ngay. Hyunjoon lập tức rời khỏi cửa hàng và đi thẳng xuống bãi đỗ xe.

Nghĩ đến khoảng thời gian mình đã phung phí ở công ty mà hắn chỉ muốn phát điên. Nếu nhận ra sự cần thiết của ghế ngồi trẻ em sớm hơn dù chỉ một tiếng thôi, thì có lẽ hắn đã không phải vội vã như thế này. Thật sự... không thể không thấy bản thân mình thật ngu ngốc.

Trong khi Hyunjoon đang lo lắng liệu nhân viên có đến kịp không, thì một nhân viên nam đẩy một chiếc xe đẩy lớn chở theo hộp hàng tới gần. Sau khi xác nhận Hyunjoon là người mua, nhân viên liền nhanh chóng lắp đặt ghế ngồi trẻ em vào ghế sau.

Quá trình lắp đặt không quá phức tạp, nhưng nếu để hắn tự xem hướng dẫn rồi lắp thì chắc chắn sẽ tốn nhiều thời gian hơn rất nhiều. Hyunjoon thấy thật may mắn vì có nhân viên giúp đỡ. Sau khi chào tạm biệt nhân viên, hắn nhanh chóng lên xe.

“Đừng có kẹt xe mà…”

Lái xe ra khỏi trung tâm thương mại, Hyunjoon phóng thẳng đến trước công ty mà hắn đã hẹn với Jiwoo. Không biết có phải vì mong muốn không bị trễ của hắn đã được đáp lại hay không, mà tất cả đèn tín hiệu đều chuyển xanh liên tục.

Hyunjoon không bị dừng lại ở bất kỳ đèn đỏ nào và đến được trước tiệm bánh bagel - nơi hẹn gặp với Jiwoo - đúng 6 giờ kém 2 phút.

Wow, không ngờ mình lại đến kịp thật.

Dựa người ra sau ghế, cuối cùng Hyunjoon cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi đột nhiên một suy nghĩ khác lóe lên trong đầu hắn. Hôm nay là ngày đầu tiên chính thức gặp mặt Jian, mà đi tay không thì có vẻ không phải phép chút nào.

“…À, thật sự điên rồi mà.”

Khi có thừa thời gian thì cứ ngồi không mà nhìn đồng hồ, còn bây giờ khi chỉ còn 2 phút, không, chính xác là còn 1 phút nữa mới đến giờ tan làm thì lại nghĩ ra chuyện đó.

Hyunjoon vội vàng xuống xe. Hắn chạy nhanh đến tiệm bánh nằm kế bên tiệm bánh bagel. Giờ này vừa đúng 6 giờ, mọi người trong văn phòng chắc cũng vừa bắt đầu ra ngoài. Từ công ty đến đây chắc mất khoảng 5 phút, vậy là đủ thời gian để mua một món quà.

Thở dài vì sự hời hợt và ngốc nghếch của chính mình, Hyunjoon vội vàng bước vào cửa hàng. Hắn nhanh chóng quét mắt qua kệ trưng bày các bộ quà tặng và nhặt lên một hộp bánh quy có hình gấu và hình thỏ.

“……”

Không biết Jian có thích bánh quy không nhỉ…? Trẻ con bình thường đều thích đồ ngọt, đúng không? Nhưng liệu mua cái này có ổn không? Hay phải mua thứ gì ngọt hơn và hợp khẩu vị trẻ con hơn? Nhưng nếu đi mua ở cửa hàng tiện lợi thì lại trông quá nghèo nàn. Và mình cũng không có thời gian.

Dù có dư dả thời gian đi nữa thì việc ghé qua cửa hàng tiện lợi để mua thứ gì đó cũng không phải là lựa chọn hay. Hyunjoon lắc đầu, cuối cùng quyết định chọn hộp bánh quy với dòng chữ giới thiệu: “Bánh quy mềm mịn làm từ bơ cao cấp”.

Dù hơi tiếc vì đã nghĩ ra chuyện mua quà quá muộn, nhưng ít nhất thì cũng đỡ hơn là đi tay không. Hyunjoon cảm thấy buồn cười vì cả tiếng đồng hồ vừa rồi mình cứ suy nghĩ lung tung hết chuyện này đến chuyện khác.

Nhận túi giấy đựng bánh quy từ quầy tính tiền, hắn lại vội vã chạy về phía xe. Hyunjoon đặt túi bánh quy bên cạnh ghế ngồi trẻ em ở hàng ghế sau và nhìn đồng hồ. Bây giờ là 6 giờ 3 phút.

Ngay lúc đó, từ công ty, từng người một bắt đầu bước ra.

“…Phù….”

Thật sự là một pha cứu thua sít sao.

***

Khoảng 10 phút trước khi tan làm, Jiwoo đã hoàn thành hết mọi việc cần làm và bắt đầu chuẩn bị ra về cùng với các thành viên trong nhóm cũng đang thu dọn đồ đạc. Nghĩ đến việc sẽ không đi tàu điện ngầm mà sẽ lên xe của Hyunjoon khiến cậu cảm thấy có chút ngượng ngùng và hơi bối rối, nhưng vì đã nhận lời rồi nên không còn cách nào khác.

Trong lòng Jiwoo cứ lẫn lộn giữa cảm giác muốn thời gian trôi nhanh và mong nó trôi thật chậm. Mải suy nghĩ lung tung, cậu nhận ra thời gian trôi qua nhanh hơn bình thường.

Ra khỏi văn phòng cùng các đồng nghiệp, Jiwoo chào tạm biệt họ và rời khỏi công ty như mọi khi. Cậu bước đến chiếc xe màu đen đang đỗ trước cửa tiệm bánh bagel. Khi lại gần, Hyunjoon, người đang dựa vào ghế phụ bên ngoài xe, lập tức đứng thẳng người lên.

“Cậu đến rồi à?”

“…Ừ.”

“Lên đi. Mau đi thôi.”

Jiwoo nhìn Hyunjoon mở cửa ghế phụ cho mình, rồi lặng lẽ bước lên xe. Cậu muốn nói rằng không cần phải làm thế, nhưng lại chọn cách im lặng. Bởi vì sau khi gặp lại Hyunjoon, cậu nhận ra mình toàn nói những lời cấm đoán.

Đừng giả vờ quen biết. Đừng nói chuyện với tôi. Đừng chờ đợi. Đừng giải thích. Đừng đi theo tôi. Đừng tìm tôi.

Tất nhiên, cậu nói như vậy vì tình huống đó bắt buộc phải thế… Nhưng nếu lại bảo hắn đừng mở cửa xe giúp mình nữa thì thật sự là không cần thiết.

Từ ghế phụ, Jiwoo thấy Hyunjoon đi vòng qua đầu xe để vào ghế lái. Ngay sau đó, cửa mở ra và Hyunjoon ngồi vào chỗ lái xe trống.

“…….”

Jiwoo cố gắng không tránh né tình huống vốn dĩ tự nhiên nhưng lại khiến cậu càng cảm thấy ngượng ngùng hơn, chỉ im lặng nhìn Hyunjoon. Sự ngượng ngùng do khoảng cách 6 năm giữa cậu và Hyunjoon mang đến chính là như thế này. Mỗi khi đối mặt với những điều không thể không thay đổi trong khoảng thời gian hai người không gặp nhau, cậu lại cảm thấy một sự xa lạ đến từ người mà mình từng quen thuộc.

Chắc hẳn Hyunjoon cũng cảm thấy tương tự. Bởi vì trong suốt 6 năm qua, người thay đổi nhiều hơn không ai khác chính là cậu. Cậu đã có một đứa con, và vì thế, một cách tự nhiên, cậu đã trở thành một người cha. Hyunjoon không thể chấp nhận ngay sự thật đó khi đột ngột phải đối diện, điều đó cũng là hiển nhiên. Nếu khi gặp lại, bên cạnh Hyunjoon có một đứa trẻ, thì cậu cũng sẽ cực kỳ kinh ngạc.

“…….”

Liệu chỉ là kinh ngạc thôi sao?

Không, chắc chắn không chỉ dừng lại ở sự ngạc nhiên. Chắc chắn cậu sẽ cảm thấy khó chịu, và có lẽ sẽ cảm thấy bị phản bội nữa. Vì đứa trẻ bên cạnh Hyunjoon tuyệt đối không thể là con của cậu.

“…….”

Nhưng Jian thì không phải vậy. Hyunjoon vẫn hoàn toàn có khả năng là cha của Jian. Mặc dù có thể xác nhận được rằng Jian là con của mình, nhưng phản ứng đầu tiên của Hyunjoon lại là gương mặt tràn đầy tổn thương.

Điều đó... khiến cậu cảm thấy khó chịu.

Dù không biết gì cả, Hyunjoon lại cứ nhìn cậu bằng ánh mắt đầy tổn thương như thể cậu đã gặp gỡ một Alpha khác, yêu người đó, và thậm chí sinh con với người đó. Ánh mắt tràn đầy ghen tuông đó khiến Jiwoo không thể phản ứng tốt được.

“…….”

Mình đang nghĩ gì thế này. Đang nhìn Hyunjoon lái xe mà lại nghĩ tới đủ thứ linh tinh.

Jiwoo khẽ lắc đầu, cố xua đi những dòng suy nghĩ miên man của mình. Đúng lúc đó, giọng nói của Hyunjoon vang lên, phá vỡ bầu không khí yên lặng.

“Mà này... Jiwoo à.”

“Ừ?”

“Jian... có thích bánh quy không?”

“Bánh quy?”

“Ừ. Dù đã gặp qua một chút rồi nhưng đây là lần đầu tiên chính thức gặp Jian mà. Gặp mà tay không đến thì cũng kỳ lắm nên tớ đã mua bánh quy, nhưng lại nghĩ nhỡ thằng bé không thích thì sao. Thật ra tớ nên chuẩn bị cái gì đó tốt hơn, nhưng vừa nãy tớ mới nghĩ ra vụ quà cáp này. Giờ nghỉ trưa đã đưa cậu pheromone rồi, từ lúc đó đến giờ tan làm cũng có bao nhiêu thời gian mà không hề nghĩ đến việc chuẩn bị quà, chỉ toàn tự mình rối lên vì thời gian không chịu trôi qua... À không, chỉ tự làm loạn lên một mình ấy.”

Đột nhiên, giọng nói của Hyunjoon trở nên dài dòng và nhanh hơn hẳn, như thể hắn đang chuẩn bị tinh thần để nhận lời từ chối. Hắn cứ lúng túng và có vẻ lo lắng như thể đang chờ đợi câu trả lời rằng Jian không thích bánh quy.

“...Thằng bé thích. Rất thích.”

“Thật không? Thật sự thích à? Phù, may quá.”

“Không cần phải nghĩ đến mấy chuyện như vậy đâu. Nói chính xác thì chẳng phải vì Jian muốn nói chuyện với cậu quá nên tôi mới phải để thằng bé gặp cậu sao. Người cần cảm ơn phải là tôi mới đúng.”

“...Cảm ơn?”

Trong xe bỗng chốc rơi vào yên lặng. Đó không phải là một lời nói không phù hợp, nhưng Jiwoo cảm thấy câu nói đó không khiến Hyunjoon thoải mái chút nào. Vì chắc chắn ý nghĩa của những chiếc bánh quy được mua cho Jian không phải theo cách đó.

“...Không cần đâu. Tớ thật sự muốn gặp thằng bé nên mới đến đây. Không phải miễn cưỡng ở cùng thằng bé đâu, mà tớ cũng có chuyện muốn nói với Jian nữa... Thật sự mong đợi lắm.”

Từ “mong đợi” ấy khiến Jiwoo bất giác nhớ đến Jian. Kể từ khi hẹn gặp Hyunjoon rồi trở về nhà, từ tối hôm qua cho đến tận sáng nay, thậm chí là đến cả khi lên xe buýt của trường mẫu giáo, đôi mắt của Jian lúc nào cũng sáng rỡ vì háo hức.

Sao mà hai người có thể giống nhau đến vậy chứ.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo