Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
“Có phải hôm nay là lần đầu tiên bọn chúng đến đây không?”
“Ừ. Cậu đã đánh bọn họ à?”
“Ờ. Tôi cho chúng vài cú rồi đuổi đi. Loại người như vậy hay đến đây lắm à?”
“Không thường xuyên lắm, chỉ thỉnh thoảng thôi. Đa phần là mấy gã say xỉn, nhưng mỗi lần nghe chúng nói mấy lời kì quặc với tôi, tôi thật sự rất ghét. Nhờ cậu mà lần này tôi thấy hả dạ rồi.”
“Thật à?”
“Ừ. Lúc cậu lôi bọn chúng ra ngoài, tôi đã nghĩ đến chuyện bảo cậu đừng đánh, cứ để chúng đi thôi… nhưng rồi tôi lại không nói gì cả.”
“Cậu làm tốt lắm.”
Hyunjoon đã nghĩ rằng Jiwoo có thể sẽ nói kiểu “Cậu lại đi đánh người à? Bởi vậy nên người ta mới gọi cậu là du côn đấy,” nhưng trong giọng cậu không có chút tức giận nào.
Hắn liếc mắt sang một bên, lén quan sát đôi tay Jiwoo đang mân mê một cách vô thức khi nói chuyện nhỏ nhẹ, cả đôi má mềm mại trông có vẻ đàn hồi, và đôi môi có vẻ căng mọng của cậu nữa.
Hắn muốn nắm tay Jiwoo, muốn chạm vào khuôn mặt ấy… và thậm chí là áp môi mình lên đó. Liệu chúng sẽ ấm áp và mềm mại đến mức nào? Dù chưa từng làm bao giờ và cũng chẳng biết cảm giác có tốt không… nhưng hắn mơ hồ nghĩ rằng mình muốn hôn.
Trong phim, người ta sẽ nhẹ nhàng xoay cằm đối phương lại, nhìn sâu vào mắt rồi trao nhau một nụ hôn…
Chà, đây có phải cái mà người ta gọi là “thời điểm thích hợp để hôn” không nhỉ?
Thời điểm hay không thì bây giờ cũng không phải lúc thử những chuyện như thế, nhưng ý nghĩ muốn áp môi mình lên đâu đó trên người Jiwoo cứ mãi quẩn quanh trong đầu hắn. Hyunjoon thỉnh thoảng liếc nhìn từng đường nét trên gương mặt Jiwoo mà hắn muốn chạm vào, âm thầm chờ đến khi giờ làm kết thúc.
***
“Hôm nay trời mát thật. Đúng là thu đến rồi.”
Bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, Jiwoo hít sâu một hơi. Hyunjoon liếc nhìn cậu, rồi thản nhiên lau tay vào quần trước khi hỏi một cách không mấy tự nhiên.
“…Hôm nay cũng phải làm cái vụ pheromone đó nữa, đúng không?”
“À, ừ.”
“…Chẳng phải làm lâu một chút nhưng nhẹ nhàng sẽ tốt hơn là chỉ chạm trong chốc lát trước cửa nhà cậu sao?”
“Vậy à? Ừm, có lẽ làm lâu hơn sẽ hiệu quả hơn thật.”
Tốt, cậu ấy đồng ý rồi. Hyunjoon liền tự nhiên đưa tay ra về phía Jiwoo.
“Chạm nào.”
“À…”
Nếu không nhờ lời khuyên ân huệ của cô y tá trường về việc “chạm vào nhau,” thì hành trình theo đuổi tình yêu của hắn đã thất bại từ lâu rồi. Nghĩ rằng nhất định phải gửi hoa vào Ngày Nhà giáo năm sau để cảm ơn, Hyunjoon bỗng nghiến răng nhẹ khi cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ bàn tay Jiwoo.
Có lẽ vì đây chính là bàn tay đã khiến hắn kích thích đến phát điên trước đó, nên chỉ cần chạm vào thôi cũng suýt nữa làm hắn cứng lên. Cảm giác Jiwoo chủ động nắm lấy tay mình trước, thay vì hắn, khiến hắn gần như phát rồ.
“…”
“…”
Khi Hyunjoon khẽ siết lấy bàn tay đang nằm trong tay mình, Jiwoo bỗng cựa quậy như thể cảm thấy hơi khó chịu. Sau đó, cậu nâng tay cả hai lên, rồi tự điều chỉnh cách họ đang nắm tay nhau.
“À, thế này. Giờ thấy thoải mái hơn rồi chứ?”
“…Ừ.”
Cái Jiwoo đã chọn là đan các ngón tay vào nhau. Cảm giác những ngón tay gắn chặt với nhau trở nên rõ ràng. Việc nắm tay như thế này khiến việc đi bộ dễ dàng hơn, nhưng trái tim hắn lại rối loạn. Chỉ từ việc đan tay thôi mà hắn đã thích Jiwoo gấp mười lần.
Từ khi nhận ra mình thích Jiwoo, mọi tính toán của Hyunjoon đều mất đi sự thực tế. Những điều nhỏ nhặt nhất cũng làm tim hắn dâng trào gấp mười, trăm, ngàn lần, và chỉ cần nhận được dù là một chút gì đó, hắn lại muốn dâng hiến tất cả.
Dù đang đối xử với Jiwoo bằng những tính toán không thể nào tồn tại trong thực tế, hắn cũng không hối hận về bất cứ thứ gì mình đã cho đi. Hắn chỉ cứ nghĩ rằng hắn mong Jiwoo có thể thản nhiên lột trần mình. Mà tốt nhất là thực sự làm thế luôn.
“Cậu đã giải phóng pheromone chưa?”
“Hả? À, chưa. Bây giờ tôi đang làm đây.”
“Ừm.”
Hyunjoon, người đang đi bộ với tâm thế như đang hẹn hò, quên mất lý do nắm tay ngay từ đầu, chỉ đến khi Jiwoo hỏi mới giật mình tỉnh táo lại, sau đó giải phóng pheromone với một mức rất nhẹ. Hắn không phân biệt được hơi ấm đang lan tỏa trong cơ thể là do pheromone hay là vì Jiwoo đang siết tay mình chặt hơn một chút.
“Thật dễ chịu… Khi ngửi thấy pheromone của cậu, đầu óc tôi thật sự thoải mái hơn rất nhiều.”
“…Có vẻ như cô giáo nói đúng. Cô ấy bảo nó có tác dụng làm dịu, ổn định gì đó.”
“Ừ. Tay cậu cũng ấm lắm. Là do pheromone sao? Tôi cảm thấy hơi ấm ấy đang lan sang cơ thể mình.”
…Sao cậu ấy lại nói những lời gợi cảm như thế chứ? Mình có phải là tên biến thái vì nghe ra như vậy không? Không, không phải. Bảo rằng tay mình ấm, hơi ấm ấy lan tỏa khắp cơ thể, chẳng phải đó là câu nói đầy gợi tình sao? Hyunjoon quay mặt đi, cố gắng bước tiếp mà không gặp phải một tai nạn “đáng tiếc” nào.
“Hyunjoon.”
Trái tim hắn bỗng nhiên rơi thẳng xuống. Chỉ vì nghe thấy tên mình được gọi. Không, cảm xúc này không thể chỉ dùng từ “chỉ vì” để miêu tả được.
“Nắm tay có làm cậu khó chịu không? Nếu thấy không thoải mái, chúng ta có thể buông ra một lát.”
Jiwoo dường như đang nói gì đó, nhưng giọng cậu gọi tên hắn cứ vang lên trong đầu, khiến hắn chẳng thể nghe rõ. Không thoải mái cái gì chứ?
Ngay lúc đó, lực nắm trong tay Jiwoo dần nới lỏng. Cảm giác như những ngón tay có thể trượt khỏi tay mình bất cứ lúc nào, Hyunjoon lập tức tỉnh táo lại và nắm chặt bàn tay ấy lần nữa.
“Sao vậy?”
“Tôi tưởng cậu thấy không thoải mái.”
“Không, tôi không khó chịu. Này, nếu thấy khó chịu thì tôi đã tự buông ra rồi. Tôi đâu thể miễn cưỡng mà nắm mãi được. Tôi đang nắm tay cậu vì tôi muốn mà.”
“Nhưng tôi không chỉ muốn nó ‘không khó chịu’, mà tôi muốn cậu cảm thấy thoải mái như tôi vậy. Như cách tôi cảm thấy vui vì tay cậu ấm. Nếu tôi giải phóng một ít pheromone thì liệu tôi cũng sẽ ấm lên không nhỉ?”
Tay cậu đã ấm ngay cả khi chưa giải phóng pheromone. Không, cả người cậu lúc nào cũng ấm áp. Cậu có thể nghĩ bây giờ là mùa thu, nhưng với tôi, đây chính là mùa xuân.
Dù mọi người đều phát cuồng vì mùa xuân, đổ xô đi chụp ảnh hoa, lang thang đây đó, thì tôi lại không hiểu sao bản thân lại nghĩ đến thứ mà trước nay chưa từng thực sự trải qua. Nhưng tôi không biết nữa. Cậu đối với tôi chính là như vậy. Ấm áp, khiến tim tôi loạn nhịp đến mất ngủ… và xinh đẹp đến phát điên.
Những lời sến súa mà trước đây chưa từng nghĩ tới bỗng tràn ngập trong lòng. Nghe thật ngứa ngáy và xa lạ, cứ như mình sắp phát điên vậy, nhưng gần đây, cứ mỗi khi nhìn Jiwoo, những câu chữ ngọt ngào như thế lại cứ tích tụ lại – những lời chỉ có kẻ yêu đến mức quên cả làm người mới có thể dễ dàng thốt ra.
Hắn không thể hiểu nổi, cũng chẳng thể tin được, nhưng dường như hắn thực sự muốn nói những điều ấy với Jiwoo. Rằng cậu ấm áp và đẹp đẽ, ngay cả khi không làm gì cả.
“Cậu… đã ấm rồi, ngay cả khi chưa giải phóng pheromone.”
Hyunjoon chọn lọc một câu từ hàng trăm điều muốn nói – một câu không khiến Jiwoo buông tay rồi bỏ chạy – và cẩn thận nói ra với giọng bình tĩnh nhất có thể. So với những gì thực sự muốn thốt lên, câu này quả thật là một lựa chọn quá mức an toàn, nhưng vì hắn hiểu rõ cảm xúc mình đặt vào đó, nên ngay cả thế cũng đủ khiến hắn xấu hổ.
“Thật sao? Vậy thì tốt quá.”
Jiwoo mỉm cười rạng rỡ rồi nâng bàn tay đang đan chặt của họ lên. Chỉ cần nhìn thấy những ngón tay gắn chặt với nhau như vậy thôi mà vùng bụng dưới của Hyunjoon cũng khẽ co thắt. Có vẻ như về nhà xong, hắn lại phải làm cái chuyện đó lần nữa rồi. Hóa ra một lần là không đủ.
“Tôi có một điều muốn thử, có được không?”
“Gì vậy?”
Trước câu hỏi của Hyunjoon, Jiwoo bắt đầu đung đưa tay họ qua lại. Động tác hệt như một đứa trẻ, khiến hắn bật cười xen lẫn thở dài.
“Này, sao cậu lại vung tay như thế rồi mới hỏi? Làm luôn cũng được mà?”
“Cái này chỉ làm được khi nắm tay thôi.”
“Sao cậu không làm với Choi Youngjae ấy?”
“Youngjae sẽ không thích đâu. Với lại tôi cũng không thực sự muốn cho lắm.”
“Tại sao?”
“Có lẽ vì tụi tôi quá thân… Tôi không thể tưởng tượng ra luôn.”
Nhìn Jiwoo lắc đầu, Hyunjoon càng thêm hy vọng vào đôi bàn tay đan chặt này. Hắn thích cái cách Jiwoo bây giờ đã có thể thoải mái nắm tay mình – một điều cậu ấy không làm được với Choi Youngjae.
Người ta có thể giải thích rằng vì họ ít thân hơn nên điều này mới có thể xảy ra, nhưng với Hyunjoon, nó không giống như vậy. Những việc mà một người không làm được với người quá thân, thường sẽ càng khó làm hơn với người không thân chút nào.
Jiwoo có thể chưa nhận ra, nhưng rõ ràng cậu đang phân loại hắn và Youngjae theo cách khác nhau. Giả sử đặt hắn vào một vị trí khác với một người bạn thân đến mức chỉ nghĩ đến chuyện nắm tay cũng thấy nổi da gà… Hyunjoon thực sự muốn biết chính xác Jiwoo đã đặt hắn vào đâu. Chắc chắn là không phải cái danh mục kiểu thực phẩm chức năng chứ?
Vitamin C để chống oxy hóa, lutein tốt cho mắt, canxi cho xương chắc khỏe, còn Hyunjoon thì để làm dịu thần kinh bằng pheromone.
Dù biết đó là một suy nghĩ nực cười, hắn vẫn cảm thấy Jiwoo hoàn toàn có thể làm vậy. Cậu có những mặt rất riêng biệt, và khác với vẻ ngoài mềm mại, đôi khi lại rất quyết đoán. Nhớ lại khoảnh khắc Jiwoo kiên quyết để hắn lại trong ngôi trường trống trải ấy, tin rằng hắn đã thích nghi được, tim Hyunjoon lại chùng xuống.
“À, đúng rồi. Tôi đồng ý đi làm thêm ở tiệm bida vào thứ Bảy đấy.”
“Thật à? Mấy giờ thế?”
“Dự định là mười giờ.”
“Buổi sáng á?”
“Ừ.”
“À… Tôi cũng phải đi làm thứ Bảy nữa. Dù có về sớm thì chắc cũng phải tối.”
Một cảm giác tiếc nuối lan tỏa khi thời gian làm việc của họ lại trùng khớp với nhau. Không phải bực bội, mà là tiếc nuối. Tiếc vì không thể đi cùng Jiwoo khi cậu làm việc.
Còn tiếp…