Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
Jiwoo gật đầu, chăm chú nhìn vào chiếc áo phông đen của Hyunjoon, thay cho lời nói ra điều cậu mong muốn nhất, mà không cần hỏi điều gì lạ hay quan tâm nó lạ như thế nào. Ngay lập tức, cánh tay của Hyunjoon di chuyển. Jiwoo bước vào vòng tay đang kéo cậu vào như muốn giam giữ, rồi lặng lẽ vòng tay ôm lấy eo Hyunjoon đáp lại.
“Chắc cậu sẽ ghét lắm, tôi đang đổ mồ hôi mà.”
Giọng nói vang lên bên tai khiến bụng dưới của cậu run lên. Jiwoo vùi môi vào vai Hyunjoon, nhanh chóng lắc đầu. Cậu không nói dối để làm Hyunjoon vui. Cậu thực sự không thấy khó chịu chút nào.
“Cậu ổn chứ?”
“Ừm…”
Khi hít thở chậm rãi, hương thơm đặc trưng của Hyunjoon tràn ngập trong khứu giác của cậu. Nó thật sự rất dễ chịu, quá mức dễ chịu, đến mức Jiwoo cảm thấy như sắp khóc.
“Tôi cũng muốn ngửi mùi của cậu.”
Gần như ngay khi giọng nói trầm thấp vang lên, hơi thở nóng rực phả vào gáy Jiwoo. Đó là cảm giác giống hệt lần trước trong phòng nhạc.
Đôi môi của Hyunjoon chậm rãi lướt qua, chạm vào từng điểm trên cổ Jiwoo. Cảm giác ngưa ngứa, nóng rực, và… thật sự rất dễ chịu. Dù biết rằng họ không nên đi xa đến mức này, nhưng Jiwoo không muốn dừng lại. Cậu chỉ lặng lẽ để Hyunjoon làm theo ý mình.
Hơi thở Jiwoo dần trở nên gấp gáp dù cậu chỉ đang đứng yên. Nhắm mắt lại, cậu khẽ thở ra hơi nóng trên vai Hyunjoon. Lúc này, hơi thở của Hyunjoon đã dịch chuyển đến tai cậu. Cảm giác làn hơi nóng và tiếng thở phả vào tai khiến cả người Jiwoo run lên. Dù ý thức được chuyện đang xảy ra giữa mình và Hyunjoon, cậu vẫn không thể cất lời bảo dừng lại.
“A…”
Jiwoo cảm nhận được Hyunjoon đang mút nhẹ lên cổ mình, giống như lần trước ở khóe mắt. Vòng tay ôm lấy cậu lỏng dần, thay vào đó là đôi bàn tay đặt lên eo cậu. Dù đang mặc áo phông dưới lớp đồng phục, Jiwoo vẫn cảm nhận được nhiệt độ từ tay Hyunjoon truyền qua.
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học vang lên, như muốn kéo họ trở về thực tại. Nhưng chẳng có gì thay đổi cả.
Cảm giác tội lỗi mơ hồ về hành động xa lạ và bất thường nhanh chóng tan biến trong hơi nóng quấn lấy cả hai. Jiwoo siết chặt vòng tay quanh eo Hyunjoon hơn nữa. Khi cơ thể họ dán sát vào nhau, cậu có thể cảm nhận được thứ gì đó cứng cáp chạm vào phần thân dưới của mình. Cậu không phải kẻ ngây thơ đến mức không biết đó là gì. Nhưng điều kỳ lạ là… cậu vẫn không nghĩ rằng mình nên dừng lại.
“…Ha…”
Cậu bị ép lùi dần đến khi lưng chạm vào bức tường phòng vệ sinh. Hyunjoon cũng áp sát vào cậu, thậm chí còn mạnh hơn lúc trước. Đó là một sức ép mà Jiwoo hoàn toàn không thể tự mình thoát ra.
“Ha…”
Hơi thở sâu, nặng nề bám lấy tai cậu. Cậu có cảm giác đôi chân mình như sắp nhũn ra. Nhưng ngay cả khi ấy, cậu vẫn không thể nói dừng lại, cũng không thể bảo Hyunjoon ngừng lại. Cậu chỉ muốn nhìn thấy gương mặt Hyunjoon. Và đúng khoảnh khắc cậu nghiêng đầu để làm điều đó, cậu nghe thấy tiếng bước chân.
Ngay khi âm thanh ấy vang lên, đầu óc Jiwoo lập tức tỉnh táo trở lại. Chắc hẳn Hyunjoon cũng vậy, vì hắn ngay lập tức dừng mọi cử động. Chỉ còn lại hơi thở gấp gáp và cơ thể rã rời. Khi hai cơ thể đang dính chặt chợt tách ra một chút, bầu không khí nóng hầm hập trong gian phòng nhỏ lại càng trở nên ngột ngạt hơn. Dù oxy vẫn tràn đầy, nhưng Jiwoo cảm thấy thật khó thở.
“……”
“……”
Họ nhìn nhau trong sự im lặng đầy lúng túng. Jiwoo, người đang ngẩng lên nhìn Hyunjoon cúi xuống, là người đầu tiên cụp mắt xuống. Ngay sau đó, tiếng nước chảy từ bồn rửa vang lên, rồi đến tiếng bước chân rời xa dần. Một lần nữa, sự tĩnh lặng hoàn toàn bao trùm.
“Ra ngoài thôi?”
“…Ừm.”
Jiwoo theo sau Hyunjoon, người đã mở cửa và bước ra trước. Không hiểu vì sao, cậu cảm thấy tim mình như sắp nổ tung. Cậu vặn vòi nước lạnh thật mạnh và làm ướt tay.
“……”
Bên cạnh cậu, Hyunjoon đang cúi xuống, vốc nước lạnh lên mặt. Sau vài lần hất nước lên mặt, hắn thở ra một hơi thật dài.
“Tôi không giải phóng pheromone.”
“…Hả?”
Hyunjoon lắc nhẹ tay để hất bớt nước, rồi nhìn Jiwoo qua tấm gương trước mặt. Jiwoo cũng bắt gặp ánh mắt Hyunjoon trong gương, sau đó chậm rãi quay sang nhìn thẳng vào hắn.
Hắn không giải phóng pheromone… Jiwoo không thể ngay lập tức hiểu được ý nghĩa của điều đó.
“Tôi bảo là, tôi không hề giải phóng pheromone.”
Chuông báo hiệu tiết học mới vang lên. Hyunjoon liếc nhìn ra hành lang, rồi bất ngờ giơ tay lên, búng nhẹ ngón tay. Một vài giọt nước lạnh từ đầu ngón tay văng trúng mặt Jiwoo.
Lúc đó, Jiwoo mới hoàn toàn tỉnh táo. Cậu nhìn sang Hyunjoon, người lại đang mỉm cười theo cách thường ngày.
“Đi thôi.”
“…Ừm.”
Nhìn theo bóng lưng Hyunjoon rời khỏi nhà vệ sinh trước, Jiwoo khẽ thở ra một hơi run rẩy trong lặng lẽ, rồi bước đi với những bước chân hỗn loạn.
“Tôi không giải phóng pheromone.”
Ý nghĩa ẩn chứa trong câu nói đó cứ tiến lại rồi rời xa, từng chút một thả xuống lòng cậu những cảm xúc nặng trĩu. Cậu muốn làm trống rỗng tâm trí trước khi nó trở nên quá nặng nề. Cậu biết rõ rằng khi cảm xúc chất chồng và trái tim trở nên quá nặng, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn.
“Cậu ấy nói không giải phóng chúng. Pheromone của cậu ấy.”
Dù không biết nên dùng lời nào, hay làm cách nào để dọn dẹp mớ hỗn độn trong lòng, cậu vẫn quyết định phải suy nghĩ về nó. Trước khi Hyunjoon thực sự bắt đầu thấy cậu kỳ lạ.
***
Đã năm ngày trôi qua, Jiwoo vẫn chìm trong suy tư. Không phải cậu có vấn đề gì đặc biệt đáng lo, nhưng nói không có cũng không đúng, khi mà trong đầu cậu đầy ắp những suy nghĩ không dứt.
Nếu những suy nghĩ đó là về việc học hành, hay nỗi bất an mơ hồ về tương lai, hoặc chuyện tìm việc làm, thì có lẽ mọi thứ đã không phiền phức đến vậy. Nhưng thứ lấp đầy tâm trí Jiwoo lại là Hyunjoon. Nó quá rõ ràng, quá cụ thể để có thể xem như một sự hiểu lầm, và quá quan trọng để nghĩ rằng nó sẽ phai nhạt theo thời gian.
“Tôi không giải phóng pheromone.”
Câu nói mà Hyunjoon thốt ra khi rời khỏi nhà vệ sinh vẫn cứ vang vọng mãi trong đầu cậu. Hắn không giải phóng pheromone… Vậy thì tại sao Jiwoo lại cảm thấy dễ chịu đến vậy khi ôm Hyunjoon? Rốt cuộc là tại sao?
Dù không thể nói rằng lý do ở bên cạnh Hyunjoon là 100% vì pheromone, nhưng cậu luôn nghĩ rằng lý do để có những tiếp xúc thân mật với Hyunjoon chắc chắn là vì pheromone.
Việc ôm một người đàn ông khác mà không thấy kỳ lạ, thích mùi hương của người đó, cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh… Cậu luôn tin rằng tất cả những điều đó chỉ có thể xảy ra nhờ ‘pheromone’.
Nhưng… Hyunjoon đã nói rằng hắn không giải phóng pheromone.
Điều đó có nghĩa là, không có lý do quan trọng nào như pheromone, cậu đã tự nguyện ôm Hyunjoon suốt thời gian qua. Cảm thấy dễ chịu trong vòng tay hắn, không muốn buông ra, trong một khoảng thời gian rất dài.
Nhớ lại ngày hôm đó, khi cả hai bị ép sát vào nhau trong gian buồng chật hẹp của nhà vệ sinh, tim cậu lại nhói lên.
Nhưng đó không phải là cảm giác tiêu cực. Một thứ cảm giác tê tê lạ lùng vang lên trong lòng ngực cậu, theo sau đó là một cảm giác tê dại như đang khuấy động trái tim. Dù có dùng tay ôm lấy ngực hay ấn mạnh vào, cảm giác đó cũng không hề biến mất.
***
“Dạo này không có khách nào tệ cả.”
Câu nói của Hyunjoon kéo Jiwoo trở lại thực tại. Cậu bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của mình và ngước lên nhìn Hyunjoon, tay vẫn cầm máy quét mã vạch. Một lần nữa, cậu lại lạc vào suy nghĩ về Hyunjoon ngay cả khi đang ở bên cạnh hắn. Vừa nghĩ về Hyunjoon, vừa ở cạnh Hyunjoon… Điều đó thật mâu thuẫn và có chút xấu hổ. Nhưng dạo gần đây, cậu không thể kiểm soát nổi bản thân được nữa.
“Là nhờ tôi sao?”
“Chắc vậy. Có vẻ tin đồn đã lan ra rồi. Rằng cậu ở đây.”
“Chà, mấy tên khốn đó đều có liên hệ với nhau mà. Những kẻ tệ hại thường tụ tập với nhau. Vậy nên nếu xử lý một đứa thật gọn gàng, tin tức sẽ lan truyền, và bọn chúng sẽ tránh xa nơi mà đồng bọn của chúng từng bị dằn mặt.”
“Không có mấy khách kiểu đó, làm việc dễ chịu hơn hẳn.”
“Thế còn chuyện tôi đến đây mỗi ngày thì sao?”
“Hả?”
Bị bất ngờ bởi câu hỏi đột ngột đó, Jiwoo khẽ ngậm môi lại như thể cố nén hơi thở, suy nghĩ về câu hỏi của Hyunjoon. Không có những khách hàng gây phiền phức đúng là thoải mái, nhưng còn chuyện Hyunjoon đến đây mỗi ngày thì sao?
“Tốt lắm, rất tốt.”
Nó tốt. Rất tốt. Cậu thậm chí không cần phải suy nghĩ sâu xa về điều đó.
Hyunjoon, người trước đây thường đến vào khoảng tám giờ tối, giờ đây đã đến từ lúc Jiwoo bắt đầu ca làm cho đến khi kết thúc. Đôi khi hắn rời đi khi có việc cần làm, nhưng hầu hết thời gian đều ở cùng Jiwoo. Và Jiwoo chưa từng một lần thấy điều đó kỳ lạ.
“Cậu thích thế à?”
“Ừ.”
“Thích điểm nào?”
“Ừm… Không thấy chán, không thấy sợ, có cậu ở đây khiến tôi an tâm, và cảm thấy dễ chịu.”
Hyunjoon bật cười khi nhìn Jiwoo liệt kê từng lý do, vừa nói vừa gập từng ngón tay lại. Hắn nhẹ nhàng chọc vào má Jiwoo bằng đầu ngón tay và cảm nhận độ mềm của nó.
Phản ứng của Jiwoo khác hẳn với những người khác.
Tất nhiên, Hyunjoon chẳng buồn chơi đùa với mấy gã khác, nhưng ngay cả khi vô tình chạm vào họ, phản ứng nhận lại thường là những hành động thô lỗ đến mức chẳng buồn cười nổi. Nhưng Jiwoo thì khác. Cậu không chửi thề, không tỏ ra hung hăng một cách vô nghĩa. Cậu chỉ lặng lẽ mỉm cười.
“Tôi cũng thích.”
“……”
“Việc đến đây. Không, chính xác hơn là ở đây với cậu.”
“……”
“Tôi thích vãi luôn ấy.”
“…Cậu thích à?”
“Ừ, thích lắm lắm.”
Lời khẳng định chắc nịch không chút do dự của Hyunjoon truyền thẳng vào Jiwoo, không vòng vo, không mập mờ. Khi đối diện với ánh mắt ấy, trong lòng Jiwoo chợt dấy lên vô vàn câu hỏi không có lời giải đáp.
Còn tiếp…