Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 51

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

“Cậu đã hứa sẽ ở bên tớ thật lâu mà.”


“……”


“Sao vậy…. Tớ đã tin lời cậu và còn cho cậu điểm cộng nữa.”


Khi Jiwoo khẽ mím môi, ánh mắt của Lee Hyunjoon mới chợt rung động. Ngay cả lúc đó, cậu vẫn trông rất đáng yêu, có lẽ cậu thực sự rất thích hắn.


“…Thật sao?”


“Ừ. Thật đấy.”


“Tớ thích cậu nhiều lắm. Thực sự rất thích…”


Ngay lúc đó, đầu của Lee Hyunjoon lại nghiêng xuống. Khác với nụ hôn nhẹ nhàng trước đó, lần này môi của họ đan vào nhau. Jiwoo nhắm mắt lại, hai tay run rẩy nắm chặt lấy vạt áo đồng phục của Lee Hyunjoon. Hơi thở nóng hổi của hắn len lỏi qua kẽ môi.


Jiwoo cảm nhận được môi Lee Hyunjoon hé mở. Tay cậu nắm chặt vạt áo, lực tay tăng lên một chút. Rồi cảm nhận được chiếc lưỡi ấm áp và mềm mại của Lee Hyunjoon nhẹ nhàng liếm qua kẽ môi.


Cậu chẳng hề nghĩ đến việc liệu điều này có ổn không hay có nên dừng lại hay không. Đây là cảm giác lần đầu tiên cậu được trải nghiệm, và cậu chẳng thấy khó chịu chút nào. Jiwoo dũng cảm hé môi, để Lee Hyunjoon tiếp tục. Đồng thời, cậu cảm nhận được chiếc lưỡi của hắn đang len lỏi vào trong miệng mình.


“…Ưm…”


Đầu lưỡi nóng bỏng của hắn chạm vào đầu lưỡi của cậu. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng vai cậu đã giật lên và một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Dù vậy, cậu vẫn không hề thấy khó chịu. Và cậu rất muốn cảm nhận thêm nhiều hơn nữa.


Như thể đọc được suy nghĩ đó, lưỡi của Hyunjoon lại chạm vào đầu lưỡi của cậu. Lần này, các đầu ngón tay cậu bất giác tê rần, cả bàn chân cũng co lại. Khác với lần trước khi hắn chỉ liếm nhẹ rồi dừng lại, lần này Hyunjoon không hề ngừng mà tiếp tục đan lưỡi vào nhau. Cảm giác đó khiến cậu thấy dễ chịu đến mức cơ thể dần mất đi sức lực.


Ban đầu, lưỡi của Hyunjoon chỉ nhẹ nhàng chạm vào đầu lưỡi cậu, nhưng khi đẩy sâu hơn, vai cậu lại giật lên. Cảm giác khi hai thứ nóng bỏng và mềm mại cọ xát vào nhau… thật khó để diễn tả bằng lời.


Cơ thể cậu dần mất đi sức lực, giống như cảm giác trước khi chìm vào giấc ngủ. Và… cậu cảm nhận được rằng Hyunjoon thực sự thích mình, khiến trái tim cậu đập loạn nhịp.


Rồi Hyunjoon dùng lưỡi chạm vào lưỡi cậu, sau đó dùng môi hút lấy nó. Cảm giác này khác hẳn với việc chỉ cọ xát nhẹ, khiến khắp cơ thể cậu như có những tia lửa nhỏ bùng lên.


“…Ưm…. Ư…”


Cảm giác thì tuyệt, nhưng vì môi cả hai cứ đan vào nhau, khiến cậu cảm thấy khó thở. Có phải khi hôn người ta luôn cảm thấy khó thở như vậy không? Hay chỉ vì đây là lần đầu tiên của cậu nên cậu mới không biết cách thở? Dù sao thì cậu không thể chịu đựng thêm được nữa, nên đành đưa tay lên và nhẹ nhàng đẩy vai Hyunjoon ra.


“Ha… ha…”


“…Phù.”


Khi hai đôi môi rời nhau, hơi thở dồn nén bên trong bùng ra một lúc. Cậu thở hổn hển, tay đặt lên ngực nơi trái tim đang đập nhanh đến mức đau đớn. Giống như vừa chạy bộ lên tầng 15 mà không nghỉ.


“Ha… Phù, cậu ổn chứ?”


“Ừ, ha… Ổn, chỉ là hơi khó thở… chút thôi.”


“Cảm giác thế nào?”


“…Tuyệt.”


Nhìn Hyunjoon đang quan sát khuôn mặt và cảm xúc của mình, cậu cố gắng điều chỉnh hơi thở và mỉm cười. Cậu muốn nói với hắn tất cả những gì trong lòng mình, mà không giấu giếm điều gì.


“Tớ rất rất thích.”


“……”


“Còn cậu?”


“……”


“Hyunjoon, còn cậu thì sao? Cậu cũng thấy tuyệt chứ? Tớ có tệ quá không? Tớ chưa từng làm chuyện này bao giờ cả.”


Ánh mắt của Hyunjoon dần mở rộng, giọng nói của hắn chạm vào đôi môi đang mấp máy của Jiwoo. Hắn cảm thấy khó mà tin được rằng đôi môi của mình vừa chạm vào đôi môi ấy. Rõ ràng là đã có chuyện gì đó xảy ra… nhưng cảm giác vẫn quá phi thực tế. Có lẽ hắn cần phải làm thêm một lần, hoặc vài lần nữa, thì mới có thể tin được.


“Cậu cũng nói là chưa từng làm chuyện này mà, đúng không? Nhưng cậu… có vẻ rất giỏi.”


“……”


“…Tớ thấy rất tuyệt.”


Bình thường Hyunjoon sẽ trả lời ngay lập tức, nhưng lần này hắn lại im lặng. Jiwoo ngẩng đầu lên và chạm ánh mắt với Hyunjoon, người đang nhìn cậu chằm chằm.


“…Sao vậy? Cậu thấy chuyện này với tớ không ổn lắm sao?”


“Tớ không thể chịu được nữa.”


“Hả?”


Hyunjoon nhẹ nhàng nắm lấy tay Jiwoo, đặt lòng bàn tay cậu lên má mình. Rồi chăm chú nhìn Jiwoo, người đang ngơ ngác nhìn lên, và nói:


Hyunjoon nhẹ nhàng nắm lấy tay Jiwoo, mở rộng lòng bàn tay cậu rồi đặt lên má mình. Sau đó, hắn nói với Jiwoo, người vẫn chỉ ngơ ngác nhìn lên mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


“Nếu cậu cảm thấy khó thở, nếu tớ không chịu buông ra, thì cứ tát thẳng vào mặt tớ. Nếu muốn dừng lại mà tớ dùng sức giữ cậu lại, thì cứ đẩy ra và đánh thật mạnh. Cậu có thể làm thế. Không, cậu nhất định phải làm thế.”


“……”


“Hả?”


Không hiểu sao, gương mặt Hyunjoon có vẻ gấp gáp, hắn cứ liên tục gật đầu. Jiwoo vô thức gật đầu theo, rồi khi ngẩng đầu lên, đôi bàn tay lớn của Hyunjoon đã ôm lấy mặt cậu.


Jiwoo nhắm mắt lại và hé môi khi đôi môi của họ lại đan vào nhau. Lần này, lưỡi của hắn không chỉ liếm nhẹ mà lập tức đẩy sâu vào trong miệng cậu. Nụ hôn này vội vã và táo bạo hơn lần trước. Jiwoo vẫn nhẹ nhàng di chuyển bàn tay đang đặt trên mặt Hyunjoon.


Mỗi lần di chuyển tay, đầu ngón tay chạm vào da và tóc của hắn. Không biết mình đang chạm vào đâu, Jiwoo cứ thế vuốt ve Hyunjoon. Mỗi khi đầu ngón tay lướt qua, cơ thể Hyunjoon lại căng lên. Đồng thời, cậu cảm nhận được một mùi hương mát mẻ và dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể mình.


Jiwoo biết rất rõ mùi hương đó. Đó là mùi hương mà cậu đã tiếp xúc hàng ngày. Khi pheromone của Hyunjoon tràn ra, cơ thể Jiwoo dần mất đi sức lực, và pheromone bị kìm nén bấy lâu của cậu cũng bắt đầu tuôn trào.


“…Ưm… đợi, đợi chút đã… Hức…”


Cậu không biết chính xác, nhưng trong đầu cậu chợt lóe lên suy nghĩ rằng chuyện này có thể dẫn đến một rắc rối lớn, rồi nhanh chóng tan biến. Jiwoo không bỏ lỡ khoảnh khắc đó mà nhẹ nhàng đẩy vai Lee Hyunjoon. Hyunjoon, người dường như sắp buông ra trong thoáng chốc, lại lập tức lao vào và ngậm lấy môi cậu.


Có lẽ do mùi pheromone quá nồng mà đầu óc cậu trở nên trống rỗng, phần bụng dưới cũng ngứa ran. Gò má Hyunjoon nóng bừng, và lưỡi của hắn cũng vậy. Đầu lưỡi cọ xát khiến toàn bộ khoang miệng như sắp tan chảy. Cảm giác thật tuyệt vời, nhưng chính vì quá tuyệt vời nên đó mới là vấn đề. Cảm giác này không nên quá mãnh liệt như thế.


“…Ưm…”


Từ cổ họng không ngừng phát ra những tiếng rên khe khẽ. Jiwoo nhấc tay khỏi vai Hyunjoon. Hyunjoon từng nói rằng nếu hắn không chịu nghe lời thì hãy tát mạnh vào má hắn, nhưng Jiwoo không muốn làm vậy. Thay vào đó, đôi tay cậu nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt Hyunjoon như để xoa dịu.


Ngay lúc đó, chuyển động mạnh mẽ đến mức nghẹt thở của Hyunjoon chợt dừng lại trong giây lát. Jiwoo tranh thủ khe hở nhỏ để hít vào rồi thở ra những hơi thở đang dồn nén. Nhưng dù có hô hấp thế nào, mùi pheromone từ Hyunjoon vẫn quá nồng khiến cậu không thể thở nổi.


“…Ha, Hyunjoon à… Phero, mone, pheromone… quá…”


“…Ha… Hả? À…”


Nhìn Jiwoo đang thở dốc, Hyunjoon cứ chờ xem khi nào mới có thể chạm vào cậu lần nữa. Nhưng ngay khi nghe thấy từ “pheromone”, hắn lập tức tách khỏi Jiwoo và lùi ra sau. Sau đó, hắn vội vàng kiểm soát lại pheromone của mình.


Một lượng pheromone vừa đủ có thể giúp ích cho Jiwoo, nhưng nếu cứ tràn ra không kiểm soát thế này, nó có thể trở thành một đòn tấn công với cậu. Đặc biệt, vì bản thân là một Alpha trội, Hyunjoon càng phải điều chỉnh pheromone một cách cẩn thận.


Hắn hiểu rõ điều đó, nhưng chỉ vì cảm giác quá tuyệt vời khi hôn Jiwoo, hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát. Không, thực ra hắn không hề cố gắng kiểm soát nó. Thành thật mà nói… hắn không còn đủ tỉnh táo để nghĩ đến những chuyện đó nữa. Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: nếu không chạm vào Jiwoo ngay lúc này, hắn sẽ chết mất.


“Haa… ha, a…”


Nhìn Jiwoo với gương mặt hơi tái đi và đang cố gắng điều hòa hơi thở, Hyunjoon ấn chặt đầu ngón tay vẫn còn tê rần xuống đùi mình. Mỗi khi Jiwoo thở hay cử động, hương thơm dịu nhẹ của bánh Castella lại thoang thoảng trong không khí. Điều đó chẳng hề gây ra bất kỳ nguy cơ nào với hắn, mà ngược lại, chỉ mang đến cảm giác dễ chịu. Chính vì vậy, hắn lại càng cảm thấy có lỗi hơn.


“…Cậu ổn chứ? Xin lỗi, tớ đã không nghĩ đến chuyện đó.”


Sau khi bình ổn lại hơi thở, Jiwoo lau nhẹ khóe mắt vẫn còn vương chút nước rồi ngẩng lên, ánh mắt chạm vào Hyunjoon. Hắn đang đứng cách một khoảng, vẻ mặt bối rối không biết phải làm sao, và điều đó vẫn khiến Jiwoo thấy đáng yêu như mọi khi.


“…Tớ sẽ bị đá mất thôi.”


Nhưng câu nói tiếp theo lại quá mức ngớ ngẩn, khiến Jiwoo bật cười. Cậu khẽ dang hai cánh tay, như thể muốn được ôm vào lòng.


“Đừng nói linh tinh nữa, lại đây đi.”


Vừa nghe vậy, tiếng giày thể thao kéo lê trên sàn vang lên. Hyunjoon, với dáng vẻ hơi ngập ngừng, cuối cùng cũng cúi người và ôm lấy Jiwoo. Mặc dù nhìn từ bên ngoài thì rõ ràng Hyunjoon mới là người đang ôm trọn Jiwoo trong lòng, nhưng những chuyện đó chẳng quan trọng chút nào.


“Cậu không đá tớ à?”


“Ừm. Tớ cũng không nghĩ đến chuyện kiểm soát pheromone, vậy bây giờ cậu sẽ không thích tớ nữa sao?”


“Cậu điên à? Mấy chuyện đó mà ảnh hưởng gì chứ.”


Thấy Hyunjoon hơi nhổm người lên vì kích động, Jiwoo kéo hắn về lại vòng tay mình, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi rồi khẽ bật cười.


“Tớ cũng vậy. Thế nên đừng lo lắng nữa.”


Còn tiếp…

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo