Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Không biết anh đã ở đó bao lâu, vào khoảnh khắc Hyeon Dan-ryeong vô thức thở dài, một giọng nói thì thầm nhỏ vang lên từ đâu đó. Hai cung nhân của Tử Kiến Điện đang đi về phía hậu viện từ hướng phòng trà, dù họ chỉ thì thầm với nhau nhưng vì sân ngoài và hậu viện không có người nên những âm thanh đó vẫn vọng lại một cách mơ hồ.
"Này, cô vất vả quá rồi. Có chuyện gì thì cũng chỉ có chúng ta bị mắng thôi, biết làm sao được."
"Bây giờ tôi mới sống lại được đó. Lúc nãy Hoàng Hậu nương nương mắng tôi, tôi sợ đến mức trước mắt tối sầm lại tưởng mình ngã xuống đến nơi rồi chứ. Tôi vội vàng ra ngoài uống một viên thanh tâm hoàn mà tim vẫn đập thình thịch mãi không thôi."
Bây giờ nhìn kỹ thì một người là cung nhân hầu cận Hyo-gang mà anh đã thấy vô số lần, người còn lại cũng đã làm việc ở Tử Kiến Điện lâu năm nên anh rất quen mặt. Người vừa bị Hoàng Hậu nương nương mắng chính là cô ta đây sao. Có lẽ tiếng xì xào của họ đã vọng đến tận sân ngoài, Hyo-gang đang ngẩn ngơ nhìn cây mộc lan, bất giác đưa mắt nhìn về phía đó.
"Điện hạ chẳng chịu ăn gì, tôi biết phải làm sao đây. Cô cũng biết đó chứ? Tôi đã dặn dò phòng bếp nhiều lần rằng chỉ được chuẩn bị những món mà nương nương thích ăn thôi. Nhưng điện hạ vẫn không chịu ăn, lúc đầu thì tôi rất lo lắng, bây giờ thì tôi thấy bực bội và khó chịu trong người lắm đó."
"Đúng đó, điện hạ sao mà lại cố chấp như vậy chứ. Điện hạ vốn là người luôn dịu dàng, tôi không ngờ điện hạ lại là người không quan tâm đến người khác như vậy đâu. Giờ thì tôi đã biết rồi."
"Trời ạ, điện hạ lại muốn kết hôn với sư phụ của mình, thật là xấu hổ quá đi mất. Tôi thực sự đã rất sốc đó. Tôi cảm thấy xấu hổ khi nói với người khác rằng mình đang hầu hạ điện hạ của Tử Kiến Điện đó. Không biết điện hạ đang giữ cái loại tín nghĩa vớ vẩn gì mà lại muốn chịu trách nhiệm cơ chứ."
"Đúng vậy đó. Lúc đầu tôi còn thấy Đoàn sư Hyeon lừa dối điện hạ là không tốt, nhưng nhìn điện hạ nhà ta như vậy thì...... haizz, tôi cảm thấy ngột ngạt quá đi mất."
"Tôi cũng không biết nữa. Nói chung là nhờ có điện hạ mà chúng ta mới ra nông nỗi này đây. Đến tận khuya mà chúng ta vẫn không được ngủ ngon giấc, ngay cả khi ăn cơm cũng không được ăn ngon lành."
Họ giả vờ thì thầm với nhau như thể chỉ có hai người họ nghe thấy, nhưng Hyeon Dan-ryeong đang nhìn họ từ trên cao, nghe rõ từng lời nói của họ và khuôn mặt anh trở nên lạnh như băng. Anh quá kinh ngạc đến mức há hốc cả miệng nhìn họ.
Hãy nhìn xem lũ khốn kia, cứ mở miệng ra là nói đủ thứ chuyện linh tinh. Gan của chúng to hơn cả cái bụng bầu rồi.
Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là cả hai đều đã làm việc ở Tử Kiến Điện lâu năm, đủ để Hyeon Dan-ryeong quen mặt và thường xuyên an ủi và động viên Hyo-gang trước mặt anh, luôn miệng gọi "Điện hạ nhà ta, điện hạ nhà ta."
Mèo hiền trèo lên bếp trước, những kẻ luôn cười tươi và nói những lời tốt đẹp, ngoan ngoãn nghe theo lời Hyo-gang từ nhiều năm nay hóa ra lại là loại người như thế này đây. Mình phải tra tấn chúng bằng hình phạt chu di ngay lập tức......
Đang nghĩ vậy thì Hyeon Dan-ryeong chợt giật mình và quay phắt đầu đi. Bên dưới gốc mộc lan, nơi hai điện hạ chưa nhìn thấy, Hyo-gang đang im lặng nhìn về phía họ, và khuôn mặt cậu tối sầm lại một cách rõ rệt.
Hyo-gang nhìn về phía đó với vẻ mặt lộ rõ vẻ đau khổ rồi cúi đầu và lặng lẽ quay đi. Bóng lưng yếu ớt của cậu đang bước về phía cây tử mộc lan ở phía đối diện của sân ngoài, như thể đang cố tránh họ, hiện rõ trong tầm mắt Hyeon Dan-ryeong.
"――."
Hyeon Dan-ryeong nuốt ngược lại một thứ gì đó mà anh không biết là tiếng rên rỉ hay gì khác. Một ngọn lửa bùng lên trong lòng anh và anh cũng nuốt ngược lại cả ngọn lửa đó, và anh cảm thấy vị máu trong miệng. Anh cảm thấy quá đau lòng, anh không thể chịu đựng được nữa.
Sao không ai đứng về phía điện hạ vậy. Tại sao điện hạ lại cô đơn đến vậy. Tại sao không ai ở bên điện hạ vậy.
Không một ai. Không một ai cả. Mẹ của cậu cũng không. Anh em của cậu cũng không. Những người đã ở bên cậu suốt nhiều năm qua và anh tin rằng họ đứng về phía mình cũng không. Bây giờ không ai ở bên cậu cả.
Dưới gốc tử mộc lan ở phía đối diện của sân, nơi không còn nghe thấy tiếng của họ nữa, Hyo-gang ngồi xuống một cách vô lực trên chiếc ghế đá và chống trán lên hai bàn tay đang đan vào nhau. Cậu trông có vẻ mệt mỏi đến chết đi sống lại.
Hyeon Dan-ryeong chăm chú nhìn cậu với trái tim tan nát, thậm chí còn không biết rằng hai bàn tay đang nắm chặt của mình đang run rẩy. Anh phải làm sao đây. Anh phải làm gì để giúp điện hạ thoát khỏi sự cô đơn này đây.
Cổ họng anh nóng rát và tim anh đau nhói đến mức anh cảm thấy khó thở, Hyeon Dan-ryeong ôm chặt cổ mình và cố ý hít một hơi thật sâu. Anh vẫn không cảm thấy mình đang thở đúng cách dù đang hít thở, anh nhắm mắt lại và hít thở sâu vài lần thì đột nhiên.
Phịch.
Một tiếng động nhỏ vang lên, Hyeon Dan-ryeong mở mắt ra và nhìn thấy Hyo-gang ngã xuống dưới gốc tử mộc lan, tim anh như rớt ra ngoài. Lần này thì anh thực sự cảm thấy như nghẹt thở.
"Hyo,――."
Anh vô thức định gọi tên cậu nhưng rồi lại dừng lại.
Phải có ai đó, phải có ai đó phát hiện ra cậu mới được. Điện hạ đã ngất xỉu rồi. Điện hạ đã ngã xuống như vậy rồi, sao đúng lúc này lại không có ai bên cạnh vậy. Sao không có ai ở gần đây vậy.
Hyeon Dan-ryeong nhìn xung quanh với trái tim như bị thiêu đốt, nhưng hai cung nhân đã đi về phía hậu viện lúc nãy cũng không thấy đâu nữa, và còn phải một lúc nữa lính canh mới đi tuần tra đến khu vực này. Không có ai khác ở đó cả.
"――."
Thời gian Hyeon Dan-ryeong do dự không kéo dài. Anh không thể chỉ đứng nhìn điện hạ ngất xỉu mà không làm gì cả.
Hyeon Dan-ryeong lặng lẽ nhảy xuống sân và vội vàng chạy đến chỗ Hyo-gang. Anh quỳ xuống bên cạnh cậu và dùng bàn tay run rẩy kiểm tra hơi thở của cậu. May mắn thay, anh thở phào nhẹ nhõm khi biết cậu vẫn còn thở, nhưng tim anh vẫn đập loạn nhịp một cách bất an.
Hyeon Dan-ryeong vội vàng cởi áo choàng của mình ra và trải xuống đất rồi cẩn thận đặt Hyo-gang lên trên. Anh lặng lẽ vuốt tóc cậu. Khuôn mặt tái nhợt nhắm nghiền mắt vì mất ý thức đang ở ngay trước mắt anh.
"......, ......"
Hyeon Dan-ryeong mấp máy môi gọi tên cậu rồi mím chặt môi lại. Hãy nhìn xem sắc mặt xanh xao này. Hãy nhìn xem đôi má hóp này. Sắc mặt của cậu sao mà lại tái nhợt đến vậy.
Trong thời gian qua, cậu đã phải chịu đựng biết bao nhiêu khổ sở. Không ai hiểu cậu, ai cũng chỉ biết chỉ trích cậu, cậu đã phải một mình chịu đựng những nỗi đau đó, cậu đã vất vả đến mức nào chứ.
Nước mắt Hyeon Dan-ryeong trào dâng. Bàn tay run rẩy của anh cẩn thận vuốt ve đôi má hóp của Hyo-gang.
Đúng lúc đó. Hyo-gang mở mắt ra.
Cậu mơ màng mở mắt ra như thể vừa tỉnh giấc rồi cứ thế nhìn Hyeon Dan-ryeong. Hyeon Dan-ryeong nhìn xuống Hyo-gang và im lặng nhìn lại cậu, không hề né tránh ánh mắt. Sau khi họ lặng lẽ nhìn nhau như vậy một lúc lâu, cuối cùng Hyo-gang cũng bất ngờ mở lời.
"Đây là mơ hay là thật vậy. Nếu là mơ thì xin đừng tỉnh lại."
Nghe những lời cậu thì thầm như than thở, Hyeon Dan-ryeong cảm thấy có một thứ gì đó nóng hổi trào dâng trong lòng và nghẹn ứ lại ở cổ họng, anh không thể nói được lời nào.
"......Là mơ sao. ......Vậy thì cũng tốt."
Hyo-gang khẽ thì thầm và nhẹ nhàng úp bàn tay Hyeon Dan-ryeong đang đặt trên má mình.
"Đoàn sư Hyeon......, Đoàn sư Hyeon......, xin Thầy hãy nghe ta nói. Ta có điều muốn nói với Thầy. Vì vậy, xin Thầy đừng biến mất như thế này, đừng tỉnh giấc mơ, xin Thầy hãy nghe ta nói."
Hyo-gang vuốt ve mu bàn tay Hyeon Dan-ryeong, nghiêng đầu dụi mũi vào lòng bàn tay anh. Hình ảnh cậu van xin như một đứa trẻ thật đáng thương và da diết, Hyeon Dan-ryeong biết rằng sẽ có chuyện lớn nếu cung nhân hay lính canh đến vào lúc này, nhưng anh vẫn ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Từ khi ta trở về, từ lúc đó ta chỉ nhìn Đoàn sư Hyeon thôi. Từ lúc đó ta đã ngưỡng mộ Đoàn sư Hyeon, ta đã cố gắng và nỗ lực để trở thành một người như Thầy. Ta luôn kính trọng và yêu mến Thầy. Chưa một khoảnh khắc nào ta không như vậy."
"......"
"Đoàn sư Hyeon đối đãi với ta như nhi tử của Hoàng Thượng, nhưng Thầy không đối đãi với ta như thể ta đang nợ Thầy một ân huệ nào đó, Thầy bảo vệ và chăm sóc ta vì ta còn nhỏ tuổi, nhưng Thầy vẫn đối xử với ta một cách nghiêm túc và không cố gắng lướt qua mọi chuyện một cách qua loa, Thầy là cấp trên nghiêm khắc của ta, nhưng Thầy vẫn đối xử với ta một cách bình đẳng về mặt nhân cách, Thầy là cấp dưới trung thành của ta, nhưng Thầy không hề hèn hạ."
Mỗi khi cậu thì thầm khe khẽ, đôi môi cậu lại chạm vào lòng bàn tay anh. Hyeon Dan-ryeong cảm thấy nhột nhột và da diết, anh vô thức dùng ngón tay vuốt ve má cậu. Khoảnh khắc đó, Hyo-gang khẽ giật mình như thể ngạc nhiên khi nhìn thấy Hyeon Dan-ryeong, nhưng cậu lại vùi mặt sâu hơn vào lòng bàn tay anh và thở dốc.
"Chỉ có Đoàn sư Hyeon......, chỉ có Đoàn sư Hyeon thôi. Ta muốn noi gương Đoàn sư Hyeon, ta muốn làm theo lời Đoàn sư Hyeon dạy, ta muốn trở thành một vị vua xuất sắc biết ôm trọn bá tánh và lãnh đạo đất nước theo ý Đoàn sư Hyeon muốn. ......Nhưng,"
Bàn tay Hyo-gang đang vuốt ve mu bàn tay Hyeon Dan-ryeong khẽ siết chặt. Đôi môi ấm áp thỉnh thoảng chạm nhẹ vào lòng bàn tay anh.
"Thì ra ta chỉ muốn được Đoàn sư Hyeon khen ngợi thôi sao. Dù ta có thức suốt đêm để xem xét tình hình của vương phủ và suy nghĩ xem làm thế nào để bách tính có cuộc sống tốt đẹp hơn đi chăng nữa thì bây giờ mọi thứ đều vô nghĩa và vô thường. Có lẽ từ trước đến giờ ta luôn nỗ lực một cách siêng năng và ngay thẳng chỉ để được Đoàn sư Hyeon khen ngợi thôi. Vì vậy, ta muốn được Đoàn sư Hyeon khen ngợi...... Có lẽ ta đã mong muốn Đoàn sư Hyeon yêu quý ta."
"......Hyo-gang."
Hyeon Dan-ryeong vô thức gọi tên cậu, nhưng chỉ đến đó thôi, anh không thể nói thêm gì nữa. Hyo-gang đang nhắm mắt vùi môi vào lòng bàn tay Hyeon Dan-ryeong bất chợt mở mắt ra. Ánh mắt cậu chỉ liếc nhìn Hyeon Dan-ryeong khiến trái tim anh xao xuyến, Hyeon Dan-ryeong nín thở.
"Khi ta biết được người mình yêu thương thực ra là Đoàn sư Hyeon, ta đã nhận ra một điều mà ngay cả bản thân ta cũng không hề hay biết từ trước đến giờ. Từ rất lâu trước đây, có lẽ là từ lần đầu tiên ta gặp Thầy, ta đã yêu mến và yêu thương Thầy sâu sắc bằng bất cứ ý nghĩa nào."
Giọng Hyo-gang khẽ run lên. Anh thấy có một giọt nước lấp lánh đọng trên hàng mi của cậu khi cậu nhắm mắt lại. Hyeon Dan-ryeong cảm thấy tim mình thắt lại lần nữa. Anh cảm thấy da diết và đau lòng đến mức không thể chịu đựng được nữa.
"Ta thực sự yêu Thầy. Ta yêu Đoàn sư Hyeon hơn bất cứ ai."
Nghe những lời cậu thì thầm bằng giọng nói hơi ướt át, Hyeon Dan-ryeong không biết tiếng ồn ào mà anh đang nghe thấy là tiếng tim anh hay tiếng tim cậu. Nhưng anh biết rõ trái tim mình đang đập mạnh mẽ đến mức đau nhói.
Cậu ấy lại nói thẳng ra như vậy. Dù chỉ còn lại một mình, dù không ai đứng về phía cậu, dù ngay cả anh cũng đang cố đẩy cậu ra.
Hyeon Dan-ryeong nghiến răng vì tim anh cảm thấy lạnh lẽo.
Anh cảm thấy xấu hổ.
Mình cũng thèm muốn điện hạ, mình cũng khao khát điện hạ, nhưng mình đã từng đường hoàng như vậy dù chỉ một lần hay chưa. Trong khi mình che mặt nạ lên mặt, lên lòng, và quan tâm đến ánh mắt của người khác, giữ khoảng cách với điện hạ thì điện hạ vẫn luôn kiên định như vậy.
Điều đó khiến anh cảm thấy vô cùng xấu hổ và đau lòng.
"Vì vậy ngài mới ở một mình như thế này sao. Không ai ở bên ngài sao. Hãy nhìn xem, ai đang ở bên ngài chứ."
Hyeon Dan-ryeong cảm thấy đau lòng nên đã lỡ lời nói như trách mắng. Hyo-gang vẫn cười như thể cậu rất vui khi nghe những lời đó, nhưng nụ cười đó nhanh chóng nhòe đi và cậu ôm chặt lấy Hyeon Dan-ryeong. Và bất chợt cậu thì thầm một cách run rẩy, khe khẽ đến mức khó có thể nghe thấy.
"Đoàn sư Hyeon có thể ở bên ta được không?"
"――."
"Đoàn sư Hyeon......"
Hyo-gang không thể nói hết câu, cậu sợ hãi ngậm miệng lại và một giọt nước mắt nữa lại đọng trên hàng mi cậu, Hyeon Dan-ryeong thở dài.
A, không được rồi. Mình không thể làm như vậy được nữa.
Cái gì quan trọng hơn, cái gì ít quan trọng hơn, nếu phải hy sinh cái ít quan trọng hơn để bảo vệ cái quan trọng hơn thì cái mà mình phải hy sinh không phải là người này.
Không còn cách nào khác. Không còn cách nào khác cả. Đối với anh, người này quan trọng hơn cả huyết thống, cả kỷ cương đất nước và cả quy tắc. Bây giờ dù anh có bị gia đình từ mặt, dù họ có đau lòng vì anh thì anh vẫn phải đứng bên cạnh người này. Làm như vậy thì người này sẽ phải nghe những lời đàm tiếu còn tồi tệ hơn nữa suốt cả cuộc đời...... Nhưng anh sẽ không để cậu phải cô đơn.
Hyeon Dan-ryeong ôm chặt lấy Hyo-gang. Anh biết Hyo-gang đã giật mình cứng đờ trong vòng tay anh.
"ta yêu ngài Hyo-gang......, vì vậy mới thành ra như thế này."
"Thầy......,"
"Mỗi khi ta tìm đến Tử Kiến Điện để làm chuyện ấy, ta chưa bao giờ đến với một trái tim không mong muốn. Ta đã làm vậy vì ta thích ngài Hyo-gang. Từ rất lâu rồi, từ lần đầu tiên ta gặp ngài, ta đã yêu mến ngài và làm như vậy. Ta biết ta không nên làm vậy, nhưng ta đã làm vậy và dẫn đến ngày hôm nay......, ta đã sai rồi."
Hyeon Dan-ryeong thì thầm vào tai Hyo-gang đang ôm chặt trong vòng tay anh. Hyo-gang không hề động đậy, cậu vẫn đứng im như tượng. Hyeon Dan-ryeong cảm thấy thương cậu hơn và ôm cậu chặt hơn nữa, anh biết mình đã thua rồi.
"Ta sẽ làm theo ý ngài Hyo-gang muốn. Bất cứ điều gì ngài Hyo-gang thích đều là điều ta mong muốn, cho dù có phong ba bão táp gì xảy ra đi chăng nữa thì ta vẫn sẽ ở bên ngài."
"......Thật chứ?"
"Vâng."
"Thật sự thật chứ?"
Giọng Hyo-gang khẽ run lên. Cậu khẽ đẩy Hyeon Dan-ryeong ra và lùi lại một chút, Hyo-gang nhìn kỹ Hyeon Dan-ryeong từ đầu đến chân với đôi mắt mở to. Cậu cẩn thận vuốt ve má Hyeon Dan-ryeong như thể không tin vào mắt mình rồi ngập ngừng chạm môi vào anh.
Cậu muốn xác nhận xem chuyện này có phải là thật hay không, liệu anh có đang đẩy mình ra hay không, đôi môi Hyo-gang chỉ chạm nhẹ vào môi anh rồi dừng lại một lúc, sau đó khẽ run lên. Khoảnh khắc đó, cậu ôm chầm lấy Hyeon Dan-ryeong một cách nghẹt thở.
"Chắc chắn là thật chứ. Không phải Thầy chỉ nói vậy thôi chứ. Không phải là mơ chứ."
Hyo-gang vừa run rẩy hỏi đi hỏi lại vừa hôn Hyeon Dan-ryeong.
"Chắc chắn đây không phải là mơ chứ."
Đôi môi cậu trượt xuống cằm, xuống cổ, cậu hôn lên bất cứ đâu. Đôi tay ôm chặt lấy anh lo lắng vuốt ve khắp nơi. Như thể cậu đang xác nhận xem đây có phải là thật hay không.
Nhưng mà, chính anh cũng không biết đây là mơ hay là thật.
Hyeon Dan-ryeong tận hưởng đôi môi và những cử chỉ vuốt ve của Hyo-gang trong cảm giác tim mình đang trào dâng một cách mãnh liệt. Giờ phút này thật tuyệt vời. Mặc dù ngay sau khoảnh khắc mơ màng này, khi tỉnh dậy, anh sẽ phải chật vật dưới đống vấn đề như núi đang chờ đợi mình.
Điện hạ yêu mình.
Mình yêu điện hạ.
Bây giờ hãy chỉ vui mừng vì điều đó thôi. Chẳng phải tình cảm bấy lâu nay mà anh tưởng rằng sẽ không bao giờ đơm hoa kết trái đã đơm hoa kết trái rồi sao. Hyeon Dan-ryeong ôm chặt lấy Hyo-gang đang ôm chầm lấy mình và vỗ về cậu.
"......"
Nhưng không ai có thể mãi mãi sống trong giấc mơ.
Trước hết, mình phải từ từ rút lui khỏi đây thôi, mình đã xông vào hoàng cung trái phép mà……. Hyeon Dan-ryeong đánh thức một góc trong đầu mình khỏi giấc mơ trong thực tế nghiệt ngã và tiếc nuối vỗ vai Hyo-gang.
"Được rồi, Hyo-gang."
Hyeon Dan-ryeong khẽ gọi Hyo-gang, vì anh cảm thấy mình nên kết thúc câu chuyện ở đây thôi, nhưng có vẻ như Hyo-gang đang hôn anh đắm đuối như say rượu nên không nghe thấy tiếng anh gọi.
"Đoàn sư Hyeon......, Đoàn sư Hyeon......"
Hyo-gang liên tục gọi tên Hyeon Dan-ryeong bằng giọng nói tha thiết và dùng môi vuốt ve má anh, cậu ôm Hyeon Dan-ryeong chặt hơn nữa vào lòng. Cái ôm và mùi hương quen thuộc này thật dễ chịu đến mức anh suýt nữa đã thở dài, nhưng tiếc là bây giờ không phải lúc.
Bây giờ sắp đến giờ lính canh đi tuần tra rồi. Hơn nữa, dù có thì thầm khẽ đến đâu đi chăng nữa thì nếu xung quanh yên tĩnh như vậy thì tiếng động cũng có thể lan xa đến không ngờ, anh cũng không biết khi nào các cung nhân sẽ đến nữa.
"Hyo-gang, nhưng mà,"
"Đoàn sư Hyeon. Đoàn sư Hyeon. Ta sẽ trân trọng Thầy suốt đời. Thật đó ạ. Chỉ có Đoàn sư Hyeon thôi......"
Cậu vui đến vậy sao. Hyo-gang dường như đã chìm đắm trong giấc mơ nên không nghe thấy những gì Hyeon Dan-ryeong đang nói. Cậu vui đến vậy sao, thật may mắn khi anh đã nói rằng mình sẽ ở bên cạnh cậu. Nếu chuyện này sẽ xảy ra thì lẽ ra anh nên làm như vậy sớm hơn, nhưng mặt khác, anh cũng tự an ủi mình rằng vẫn chưa quá muộn và vuốt ve lưng Hyo-gang.