Xuân Phong Nạn Mạn - Chương 13

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

……Dù sao thì trước hết, bây giờ…….

"Nhưng mà Hyo,"

Khi Hyeon Dan-ryeong bắt đầu cảm thấy sốt ruột và mở miệng, Hyo-gang đang dùng môi dò dẫm gần má anh đột nhiên hôn anh như thể không thể chịu đựng được nữa. Hyeon Dan-ryeong giật mình vì anh vừa bị chặn cả lời nói và hơi thở, nhưng sau đó anh lại thả lỏng tâm trí khi cảm nhận được lưỡi của cậu đang hòa quyện vào lưỡi anh một cách ngọt ngào.

Nghĩ lại thì đây chẳng phải là lần đầu tiên mình hôn cậu một cách đàng hoàng sao. Bất chợt ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Hyeon Dan-ryeong và anh lặng lẽ nếm thử lưỡi cậu. Cảm giác vuốt ve cẩn thận trong miệng anh, nhưng lại tràn vào từng ngóc ngách một cách không ngần ngại, đánh thức cả những giác quan khác trên cơ thể anh.

Thật tuyệt vời.

……Được rồi, chỉ hôn một cái này thôi……. Hyeon Dan-ryeong tận hưởng những cảm giác tinh tế vừa dễ chịu vừa tê dại và liếm lưỡi Hyo-gang.

Anh cảm thấy rất dễ chịu. Ý thức anh lúc xa lúc gần như thể đang trôi theo dòng sông êm đềm. Thật khó tin rằng chỉ hôn thôi mà lại có thể tuyệt vời đến vậy, anh vừa thán phục nghĩ ngợi thì.

"......!!"

Hyeon Dan-ryeong đã suýt nữa thì vô thức hét lên một tiếng, anh vội vàng ngậm miệng lại. Hyo-gang đang sững sờ vì kinh ngạc đã bất chợt đưa tay xuống nắm lấy hạ bộ của anh. Không chỉ vậy. Không biết từ lúc nào Hyeon Dan-ryeong đã nằm trên chiếc áo choàng mà anh đã trải xuống để đặt Hyo-gang lên đó, và Hyo-gang đang nằm đè lên người anh.

"Hyo,"

"――A."

Ngay khi Hyeon Dan-ryeong vừa định gọi Hyo-gang, Hyo-gang đã bật ra một tiếng rên ngắn. Tiếng rên thô ráp mang theo khoái cảm rõ rệt tiếp tục vang lên một vài lần sau đó một cách ngắn gọn, ha, haa, haa, như tiếng gầm gừ của một con thú.

Hyo-gang đang đưa tay vào trong vạt áo Hyeon Dan-ryeong vuốt ve hạ bộ của anh và áp sát hạ bộ của mình lên hạ bộ của anh rồi từ từ di chuyển hông. Hyeon Dan-ryeong nhanh chóng nhận ra rằng háng của Hyo-gang đang phồng lên. Nhưng vào lúc đó, háng của chính Hyeon Dan-ryeong cũng đã bắt đầu phồng lên rồi.

Trong khi họ đang cọ xát với nhau như vậy, cổ áo họ cũng trở nên xộc xệch đến mức anh có thể cảm nhận được da thịt mình chạm trực tiếp vào da thịt cậu. Cảm giác đó mang đến một ‘cảm giác chân thật’ kỳ lạ và rõ ràng khiến Hyeon Dan-ryeong nhất thời cảm thấy khó thở.

"Hyo-gang, xin, hãy dừng,"

"Đoàn sư Hyeon, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa,"

Ngay khi Hyeon Dan-ryeong vừa mở miệng, Hyo-gang đã ngắt lời anh và thì thầm khẽ với hơi thở gấp gáp.

"Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì ta cũng sẽ chỉ nhìn Đoàn sư Hyeon thôi. Chỉ có Đoàn sư Hyeon thôi. Trong suốt cuộc đời này, cho đến khi ta chết. Vì vậy,"

Hyo-gang nhìn xuống anh từ ngay phía trên anh. Dường như đôi mắt chạm nhau của họ đã khẽ híp lại.

"Đoàn sư Hyeon cũng phải làm như vậy với ta."

Lời thì thầm khe khẽ vang lên bên tai anh thật dịu dàng và nhẹ nhàng, nhưng giọng nói đó lại kỳ lạ xâm nhập vào tai anh một cách rõ ràng.

Vừa dứt lời,

"Ôi trời ơi!"

Một tiếng hét the thé vang lên gần đó. Tiếp theo đó là "Có chuyện gì vậy?" và hai tiếng bước chân đang tiến lại gần,

"Ôi!"

"Ôi trời ơi!"

Những tiếng hét the thé liên tục vang lên.

Ực.

Hyeon Dan-ryeong giật mình bật dậy như thể vừa bị dội một gáo nước lạnh vào người, qua vai Hyo-gang đang nằm đè lên người anh, anh thấy những cung nhân đang nhìn anh từ cách đó khoảng mười mấy bước chân.

Một người đang ngã xuống đất và chớp mắt nhìn anh với đôi mắt to tròn, hai người còn lại thì đang cố gắng đỡ điện hạ dậy nhưng lại giật mình và đứng hình, cả ba người đều đứng im như tượng đá. Và Hyeon Dan-ryeong cũng vậy.

Chỉ có Hyo-gang khẽ rụt vai lại và nhìn họ với vẻ mặt ngượng ngùng, nhưng khi Hyo-gang chạm mắt với họ thì họ mới hoàn hồn và vội vàng quay đi hoặc cúi gằm mặt xuống.

"Đ, đ, điện hạ......, thần chết vạn lần."

"Chúng tiểu nhân...chỉ nghe thấy tiếng động gì đó, chúng tiẻu nhân chỉ nghĩ là có mèo hoang nào đó lạc vào sân thôi ạ,"

Họ lắp bắp lúng túng như thể vừa phạm tội gì đó, Hyeon Dan-ryeong chỉ biết đứng hình và thầm kêu trời trong lòng, nhưng đó chưa phải là kết thúc.

"Có chuyện gì vậy!"

Có lẽ họ nghe thấy tiếng hét của các cung nhân nên các lính canh đang tuần tra không xa đó cũng chạy tới. Chỉ trong vài nhịp thở, các lính canh đang cảnh giác xung quanh với vẻ mặt dữ tợn, tay lăm lăm vũ khí như thương, kiếm, côn đã xông vào sân của Tử Kiến Điện.

"Hự."

"Đ, điện hạ......!"

Lần này cũng vậy, ồn ào đến khi xông vào, nhưng sau khi xông vào thì chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Miệng thì hô hào điện hạ, sao mắt lại nhìn mình thế kia......

Hyeon Dan-ryeong nuốt ngược lại tiếng rên rỉ trong ánh mắt đổ dồn vào mình rồi nhanh chóng tan ra tứ phía, anh chậm rãi đưa tay lên che trán. Anh muốn che mặt mình lại nhưng đã quá muộn rồi.

Trong một thời gian dài không ai nói gì cả. Cũng không ai di chuyển cả. Một lúc sau, Hyo-gang ngượng ngùng nói "Ta xin lỗi vì đã không báo trước cho các ngươi. Ta cũng không ngờ chuyện này lại xảy ra...... Các ngươi hãy tránh mặt đi."

--------------

[Hyeon Beom là cha của Dan-ryeong]

Tướng quân Hyeon Beom từ khi sinh ra đã đi trên con đường đời rực rỡ.
Sinh ra là con trai trưởng của một gia đình danh giá có tiếng trong giới võ quan, ông đã lập được nhiều chiến công hiển hách trong các trận chiến và các cuộc chinh phạt, từ khi còn trẻ đã được chú ý và ca ngợi là một vị tướng quân. Người đàn ông ít nói và cục cằn, không giỏi giao tiếp như ông lại vướng vào tin đồn tình ái ầm ĩ với công chúa Huệ Khang nổi tiếng thông minh hoạt bát, sang xuân năm sau lại kết hôn với nàng đang ôm bụng bầu vượt mặt, cả Thành Đô náo loạn hết cả lên.
Sau đó cuộc đời ông vẫn tiếp tục thăng tiến, bên trong thì vun vén cho gia đình êm ấm, bên ngoài thì được Hoàng thượng tin tưởng mà thăng quan tiến chức liên tục, nỗi đau duy nhất trong cuộc đời ông có lẽ là khi ngoài bốn mươi tuổi, ông ra trận bị thương nặng đến mức không thể sử dụng chân phải một cách bình thường được nữa. Vì vậy mà người đàn ông được mọi người kỳ vọng sẽ leo lên đến chức Đại tướng quân đã phải rời khỏi quân ngũ.
Mặc dù vậy, ông vẫn đủ thông minh và giàu kinh nghiệm thực chiến, sau đó ông vẫn đảm nhiệm công việc của Bộ Quân Vụ và sống một cuộc đời không chút tì vết, nhưng đến tuổi gần lục tuần, ông cuối cùng cũng sắp nếm trải mùi vị cay đắng của cuộc đời.
Tướng quân Hyeon và Huệ Khang công chúa có sáu người con, bốn trai và hai gái, tất cả đều trưởng thành tốt đẹp, không khiến cha mẹ phải lo lắng mà tự mình lớn lên và kết hôn đàng hoàng. Duy chỉ có người con trai cả Hyeon Dan-ryeong, người xuất sắc nhất trong số những người con tài giỏi, tính cách ngang bướng và không chịu khuất phục trước xu thế, đến tuổi này vẫn chưa kết hôn, nhưng Tướng quân Hyeon không quá lo lắng. Việc hôn nhân có thể từ từ làm khi có người vừa mắt, ngoài ra thì người con trai này dù bị đánh giá là hơi lạnh lùng và quá quyết đoán nhưng vẫn được mọi người công nhận ở khắp mọi nơi, con cái tự mình lo liệu mọi việc đâu ra đó, chưa từng khiến cha mẹ phải lo lắng thì có gì phải lo chứ. Ông đã dõi theo con trai với một tấm lòng rộng lượng như vậy......
"......"
Bóng lưng tướng quân Hyeon đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân trước nối liền với cổng nhà trông thật phức tạp. Huệ Khang công chúa đã lặng lẽ pha trà từ lúc nào, có lẽ bà đã vào từ lúc nào rồi, bà gọi chồng.
"Ông à, đóng cửa sổ lại đi rồi vào đây uống trà đi. Sáng sớm với chiều tối không khí vẫn còn lạnh lắm, cứ mở cửa như vậy rồi sau này lại kêu đau chân mà đi châm cứu cho coi......"
"Đã sáng rồi mà thằng bé vẫn chưa về nữa."
Tướng quân Hyeon vẫn để nguyên cửa sổ đang mở, quay người lại đến ngồi vào bàn tròn. Có lẽ ông đã bị nhiễm hơi lạnh từ lúc nào nên khi uống trà nóng vào người ấm lên, ông hớp một hơi rồi nhanh chóng uống cạn một chén và rót thêm chén thứ hai.
Huệ Khang công chúa ngồi đối diện chồng uống trà, bà nhìn ra sân ngoài cửa sổ với vẻ thản nhiên khác hẳn chồng mình, bà nhìn ông với vẻ kỳ lạ như thể thấy ông đang lo lắng quá mức.
"Ông lo lắng gì cho đứa trẻ đã lớn như vậy chứ. Thằng bé đâu phải là đứa trẻ dễ bị trộm cướp bắt cóc, người lớn rồi thì có thể ngủ ở đâu đó rồi về nhà cũng được mà, có gì đâu."
"Ha ha......, thằng nhóc không phải chỉ là ra ngoài rồi không về thôi đâu. Bà đã bao giờ thấy nó nổi giận đùng đùng rồi bỏ đi như vậy chưa?"
"Sống trên đời ai chẳng có lúc tức giận. Dù thằng bé hiếm khi nổi giận rồi bỏ đi thật, nhưng nó đâu phải là đứa trẻ sẽ vứt bỏ mạng sống của mình ở đâu đó, cũng không phải là đứa trẻ sẽ giết người khi tức giận, đừng lo lắng."
Bà liếc nhìn chồng mình một cái, thong thả hơn ông rất nhiều, bà khẽ thì thầm "Ôi chao, nụ hoa mộc lan đã hé rồi kìa." Tướng quân Hyeon u sầu nhìn theo ánh mắt của bà rồi yếu ớt lẩm bẩm "Vậy à. Mùa xuân đến rồi." Thực tế thì bà luôn mạnh mẽ và táo bạo hơn tướng quân Hyeon, đôi khi bà còn có những mặt quyết đoán đến lạnh lùng. Có lẽ tính cách của người con trai cả giống bà hơn mình, tướng quân Hyeon thầm gật gù.
"mình  à, công chúa à....... Dan-ryeong hình như rất yêu mến điện hạ."
Tướng quân Hyeon thở dài rồi lẩm bẩm, lần này Huệ Khang công chúa im lặng một lúc rồi gật đầu.
"Phải, đúng vậy. Nhưng những lời mà hai người nói với nhau đêm qua nghe cũng không lọt tai cho lắm. Dù là do say rượu nhưng cũng có những lời khiến người ta phải nhăn mặt chứ."
"Đúng vậy. Nên ta định bảo hai đứa dừng lại thì Dan-ryeong đã bất ngờ nổi giận và bỏ đi trước rồi. ...... Vậy mà đến sáng rồi nó vẫn chưa về nữa......"
Trời đã sáng và mọi người bắt đầu đi lại bên ngoài. Mặc dù người con trai cả thường xuyên về nhà muộn vào ban đêm nhưng chưa bao giờ có chuyện anh bỏ nhà đi mà không báo một tiếng nào, hơn nữa anh lại vừa tức giận bỏ đi nên tướng quân Hyeon càng thêm lo lắng, ông đã không thể chợp mắt được và chỉ biết nhìn ra ngoài. Kết quả là Huệ Khang công chúa đang nằm ngủ ngon lành cũng phải bật dậy và cùng ông thức trắng đêm.
"Thằng bé không ngờ lại yêu mến điện hạ đến vậy, ta vừa can ngăn điện hạ rút lại lời nói vừa nghĩ đến chuyện thằng bé đau lòng đến mức nào."
"Chắc chắn là vậy rồi. Đứa trẻ kín đáo như nó lại tức giận đến mức đó, chắc chắn là đã yêu mến điện hạ rất nhiều."
"....... Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nếu Dan-ryeong thực sự kết đôi với Hoàng tử điện hạ thì sao có thể được chứ. Mọi người sẽ bàn tán xôn xao và chỉ trích chúng ta suốt ngày, ta sẽ không thể sống yên ổn được, sao ta có thể để yên như vậy được chứ. Nghĩ lại thì vẫn không thể được."

Tướng quân Hyeon nghiến răng kìm nén tiếng rên rỉ và lắc đầu. Ánh mắt Huệ Khang công chúa nhìn chồng mình đầy ấm áp, nhưng chỉ ấm áp với chồng bà mà thôi.

"Nếu cần thì cứ đoạn tuyệt quan hệ đi. Dù sao ông cũng đã nói là sẽ làm như vậy rồi mà. Tôi sẽ làm theo những gì ông bảo, đừng bận tâm đến tôi cứ thoải mái mà đoạn tuyệt quan hệ đi. Cứ coi như không có đứa con trai nào là được."

Huệ Khang công chúa nói một cách thản nhiên rồi hớp một ngụm trà với vẻ mặt không hề coi trọng chuyện đó, bà chỉ thản nhiên ngắm nhìn ra ngoài và nói "Ôi chao, hoa nghênh xuân cũng đã nở rồi kìa, chẳng mấy chốc mà khắp núi đồi sẽ ngập tràn hoa đỗ quyên thôi." với ánh mắt vui vẻ.

Tướng quân Hyeon nhìn bà với vẻ phức tạp, ông nhìn ra sân trước vắng tanh với vẻ mặt đầy suy tư rồi nói như rên rỉ.

"Sao ta có thể dễ dàng đoạn tuyệt tình thân được chứ. Dù sao nó cũng là con trai ta, nếu có chuyện gì khiến nó bị người đời chỉ trích thì ta phải bao bọc nó chứ, nếu không nó sẽ cô đơn và mệt mỏi đến mức nào chứ. Trừ khi nó làm điều gì sai trái khiến mọi chuyện thành ra như vậy."

Nghe vậy, Huệ Khang công chúa nhìn chồng mình với ánh mắt dịu dàng rồi mỉm cười.

"Tôi biết ông sẽ nói vậy mà."

Tướng quân Hyeon nhìn lại bà đang nhìn mình trìu mến rồi thở dài và gật đầu. Ừ, biết làm sao được. Đâu phải là con trai ông đã làm điều gì xấu xa khiến mọi chuyện thành ra như vậy đâu.

Nghĩ vậy lòng ông bỗng nhẹ nhõm hơn, tướng quân Hyeon uống trà đã nguội bớt và nhìn ra ngoài với tâm trạng tốt hơn trước. Ông sẽ đợi đến khi uống xong chén trà này rồi đi ngủ, ông vừa nghĩ vậy vừa uống nốt hai ba ngụm trà còn lại.

Đột nhiên từ bên ngoài có tiếng bước chân vội vã vang lên, rồi có tiếng ai đó bước vào cổng. Tướng quân Hyeon bất giác đặt chén xuống và nghiêng người với vẻ nghi hoặc.

Có phải là đứa con trai bỏ nhà đi giờ mới về không, nhưng sao tiếng bước chân lại vội vã như vậy, tướng quân Hyeon chờ đợi bóng dáng người đang nhanh chóng tiến đến gần lọt vào tầm mắt, cuối cùng ông cũng nhìn thấy bóng dáng người đã bước vào nhà. Người đó là con trai ông thật, nhưng không phải là người con trai cả mà ông đang chờ đợi, mà là Hyeon Yi-ryeong, con trai đang làm học sĩ ở Hiện Khánh Các.

"Không phải con vừa ra ngoài để lên triều rồi sao, sao giờ lại về thế?"

Con trai ông đáng lẽ phải vào cung và bắt đầu công việc của ngày hôm nay ở Hiện Khánh Các, nhưng giờ lại trở về nhà với vẻ mặt tái mét, tướng quân Hyeon ngạc nhiên hỏi. Huệ Khang công chúa ở phía sau cũng nhìn con trai với vẻ nghi hoặc.

Hyeon Yi-ryeong đang bước vào sân, khi chạm mắt với cha mình, cậu ta đứng sững người ở đó một lúc lâu, không nói được lời nào mà chỉ chớp mắt, tướng quân Hyeon nhíu mày hỏi lại "Sao vậy? Sao con không nói gì mà cứ đứng im ở đó vậy?" lúc đó cậu ta mới vội vàng bước nhanh hơn và biến mất khỏi tầm mắt của tướng quân Hyeon.

Vừa nghi hoặc chưa được bao lâu thì Hyeon Yi-ryeong đã xông thẳng vào phòng trà nơi tướng quân Hyeon đang ngồi, cậu ta đứng trước mặt cha mẹ, mặt mày tái mét.

"Sao vậy con? Có chuyện gì xảy ra à?"

Lúc này tướng quân Hyeon mới từ tốn hỏi han khi thấy vẻ mặt bất thường của con trai, nhưng Hyeon Yi-ryeong vẫn không nói được gì mà chỉ lắp bắp mãi, cậu ta lảm nhảm những lời khó hiểu đến mức người ta phải nghi ngờ không biết cậu ta có phải là học sĩ đang làm việc ở Hiện Khánh Các hay không.

"Đêm qua, trong cung có chuyện lạ xảy ra, xét thấy là do chủ cũ gây ra nên ra lệnh cấm túc, dám cả gan lẻn vào, sẽ trị tội nghiêm khắc,"

"Cái gì? Con đang nói gì vậy? Nói chậm thôi."

Tướng quân Hyeon không chịu nổi nữa mà lớn tiếng quát, Hyeon Yi-ryeong im bặt. Sau khi hít thở sâu vài lần để lấy lại bình tĩnh, cậu ta mới bắt đầu nói năng rành mạch hơn với vẻ mặt hơi tỉnh táo lại, như thể đang đọc thuộc lòng những gì đã học thuộc.

"Đêm qua trong cung có chuyện lạ xảy ra, vào giờ Hợi ở sân Tử Kiến Điện đã xảy ra chuyện dâm ô,"

Tướng quân Hyeon nhíu mày, Huệ Khang công chúa cũng vậy. Chuyện dâm ô ở sân Tử Kiến Điện...... Tại sao những lời này lại nghe bất thường đến vậy.

"Trong hoàng cung tôn nghiêm, lại còn ở nơi không có mái che, tứ phía đều trống trải mà lại dám làm chuyện dâm ô, làm ô uế phong tục của cung, nên sẽ ban hành hình phạt cho hai người, trong đó Hoàng tử thứ bảy của Hoàng thượng, chủ cũ của Tử Kiến Điện, Hyo-gang sẽ bị ra lệnh cấm túc vì đã gây ra chuyện này trong điện của mình,"

Mỗi khi Hyeon Yi-ryeong nói ra một lời, tim Tướng quân Hyeon lại thắt lại một phần, sắc mặt của ông cũng trở nên tái mét giống như con trai mình.

"Còn Hyeon Dan-ryeong, con trai trưởng của gia tộc Hyeon,"

Hyeon Yi-ryeong im lặng một lúc rồi run rẩy thốt ra cái tên đó, tướng quân Hyeon cảm thấy đầu óc quay cuồng và nhắm mắt lại.

"Đã không được Hoàng thất cho phép mà dám tự ý lẻn vào hoàng cung, tội này rất lớn nên sẽ bị trừng trị nghiêm khắc......,"

Hyeon Yi-ryeong dừng lại ở đây. Tướng quân Hyeon vẫn đang dùng tay che mắt, ông từ từ mở lời với giọng nặng nề.

"Rồi sao?"

"......Bị tống vào ngục rồi ạ."

Hyeon Yi-ryeong cúi gằm mặt và lẩm bẩm như thể chính mình là người đã phạm tội. Tướng quân Hyeon nghiến răng ken két.

Dù cả thế gian có chỉ trích con trai ta thì ta vẫn phải bao bọc nó. Trừ khi nó đã làm điều gì sai trái khiến mọi chuyện thành ra như vậy. ...... Con trai ta không được làm điều gì sai trái khiến mọi chuyện thành ra như vậy!

"Yi-ryeong."

Tướng quân Hyeon lẩm bẩm với giọng trầm thấp như thể sắp xuống địa ngục, Hyeon Yi-ryeong giật mình rụt vai lại và cúi gằm mặt xuống.

"Con hãy đến đó và nói với Dan-ryeong rằng từ hôm nay trở đi quan hệ giữa ta và nó đã kết thúc."

Đó là tất cả những gì ông nói.

Hyeon Yi-ryeong chỉ biết thở dài với vẻ mặt bối rối, cậu ta quay người bước đi và trở lại cung, chính xác hơn là nhà ngục của cung, Tướng quân Hyeon lảo đảo bước qua bên cạnh Huệ Khang công chúa đang thở dài nhưng không hề tỏ vẻ thất vọng quá nhiều, ông đi thẳng vào phòng ngủ và ủ rũ nằm bẹp dí ở đó. Và rồi ông đã không rời khỏi giường trong ngày hôm đó.

Vài năm sau đó, dù Hyeon Dan-ryeong và Tướng quân Hyeon có chạm mặt nhau không biết bao nhiêu lần khi ra vào hoàng cung và vương phủ, nhưng họ vẫn không thể gọi nhau là cha con mà chỉ gọi nhau là Tướng quân Hyeon, Hộ vệ Hyeon, câu chuyện về việc họ gọi nhau như vậy là như thế đó.

Chuyện đó kéo dài cho đến vài năm sau, khi Tướng quân Hyeon thua cược bài với Khang Thân Vương―Hoàng tử út hiện tại.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo