Xuân Phong Nạn Mạn - Chương 9

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Neung-cheon lại rót đầy chén rượu của Hyeon Dan-ryeong đã cạn từ lúc nào. Vầng trăng sáng cũng lung linh trong chén rượu, Hyeon Dan-ryeong im lặng nhìn xuống vầng trăng đó rồi dốc cạn một hơi.
Anh cứ nghĩ mãi đến vẻ mặt đau khổ của điện hạ. Ngay cả khi ngủ anh cũng nghĩ đến nên cứ giật mình tỉnh giấc liên tục.
Đi thôi, cứ làm ngơ mọi chuyện và đi thôi. Nhưng còn người cha và người mẹ đang lo lắng, còn điện
hạ chắc chắn sẽ phải nghe những lời đàm tiếu cả đời thì phải làm sao đây. Chắc chắn những văn võ bá quan khó tính và hay bắt bẻ sẽ luôn tìm cớ hạ thấp và chèn ép cha mẹ anh, và sẽ luôn kiếm cớ gây sự với mọi việc ở Khang Vương Phủ.
"Ta biết thế nào cũng vậy mà. Ta biết thế nào cũng sẽ có chuyện này mà."
Hyeon Dan-ryeong bất ngờ lẩm bẩm, Neung-cheon nhìn anh với ánh mắt như thể hỏi có phải tên này đã say rồi không.
"Cái gì?"
"Tại sao ta lại chỉ biết nhìn và khổ sở suốt mấy năm qua chứ. Tại sao ta, Hyeon Dan-ryeong này, lại sớm từ bỏ dù thích và yêu điện hạ đến chết, lại giấu kín tình cảm của mình mà sống chứ."
Tất cả là vì anh biết quá rõ chuyện này sẽ xảy ra. Anh biết quá rõ những khó khăn ngăn cản anh sẽ cao ngút trời.
Neung-cheon nhìn Hyeon Dan-ryeong đang ôm đầu than thở với ánh mắt khó phân biệt là đang cười hay đang thương xót rồi khẽ lẩm bẩm.
"Ngươi vừa lạnh lùng với tất cả mọi người, không phân biệt nam nữ già trẻ, vừa nói toạc hết những gì cần nói lại còn sống ngang tàng đến mức có bị đâm sau lưng ở đâu đó cũng chẳng có gì lạ, vậy mà, ngươi lại là một đứa con hiếu thảo đến bất ngờ đấy......"
"Này, tại sao ta là một đứa con hiếu thảo lại là chuyện bất ngờ chứ! Nếu có ai làm tròn chữ hiếu, đễ, trung, tín giỏi hơn ta thì bước ra đây mà so tài!"
"Ừ, đôi khi ngươi làm tròn nó quá mức nên mới thành ra như vậy......, nhưng nếu phải hy sinh cái ít quan trọng hơn để bảo vệ cái quan trọng hơn thì cũng chẳng còn cách nào khác."
Neung-cheon gật gù đầu rồi uống rượu. Hy sinh cái ít quan trọng hơn để bảo vệ cái quan trọng hơn, thật là một lựa chọn tàn nhẫn. Hyeon Dan-ryeong thở dài rồi uống cạn chén rượu.
Lúc đó, ánh mắt Neung-cheon hướng về phía bên kia bức tường thấp của quán rượu. Nhìn theo hướng đó, anh thấy một ngự y mặc quan phục của Ngự Y Viện đang hối hả chạy theo con đường.
"Ơ kìa, thái
y, sao ông lại vội vàng đi đâu vậy? Thuốc thang mà ta nhờ ông đã xong chưa vậy?"
Neung-cheon vừa giơ tay ra hiệu vừa chào hỏi ông ta, tháy
y bất ngờ nhìn thấy hắn thì mừng rỡ vội vàng chạy đến và xua tay.
"Gặp ngài
đúng lúc quá. Thằng con trai tiểu nhân mượn ngựa của tiểu nhân đi rồi, Neung-cheon, ngài làm ơn chở tiểu nhân vào cung  với ạ."
"Hả? Sao giờ này ông còn phải vào cung làm gì......? Mà thuốc thang mà ta nhờ ông thì sao?"
"Bây giờ thuốc thang không quan trọng nữa! Thuốc thang tiểu nhân đã giao cho đệ tử của tiểu nhân rồi, ngài cứ yên tâm, mau chở tiểu nhân vào cung đi. Nghe nói Hoàng tử điện hạ bị ngất xỉu!"
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng kêu gấp gáp đó, Hyeon Dan-ryeong hoàn toàn tỉnh rượu.
Không cần phải hỏi Hoàng tử điện hạ nào, người duy nhất còn ở lại trong cung lúc này ngoài Thái tử điện hạ ra chỉ có Hyo-gang mà thôi.
"Không phải chứ, Hyo-gang bị ngất xỉu sao? Sao lại thế được?"
Neung-cheon cũng kinh ngạc nhíu mày hỏi lại, đồng thời nhanh chóng đứng dậy khoác áo lên người. "Vậy hẹn gặp lại sau nhé." Neung-cheon vỗ vai Hyeon Dan-ryeong rồi rời đi, theo sau là thái
y đáp lời "Tiểu nhân cũng chỉ nghe nói là điện hạ bị ngất xỉu thôi, phải đến nơi mới biết được. Ha ha, đúng là," giọng nói của ông ta vang vọng từ xa.
Hyeon Dan-ryeong chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng hai người đang cưỡi ngựa đi xa dần. Chiếc chén rượu rỗng tuếch trong tay anh rơi xuống bàn, lăn lông lốc rồi dừng lại.
Tim anh đập thình thịch và tay anh run rẩy. Hyo-gang bị ngất xỉu, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, tại sao lại như vậy, anh không thể biết được. Càng không biết anh lại càng cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
"Chuyện gì thế này......, không phải ngay cả ngày hôm kia thôi ta còn ngồi đối diện và trò chuyện với điện hạ sao, chuyện gì thế này, hả......?"
Anh lẩm bẩm một mình với đôi môi mấp máy nhưng chẳng có ai nghe và cũng chẳng có ai đáp lời.
Anh nhớ lại khuôn mặt u ám đang ngồi trầm tư bên cửa sổ. Bây giờ nghĩ lại thì khuôn mặt đó có vẻ hốc hác hơn bình thường. Có lẽ lúc đó cậu đã xanh xao như người sắp ngã đến nơi rồi.
Hơn nữa, lúc đó cậu đã loạng choạng khi đứng dậy. Chắc hẳn cậu đã không khỏe từ lúc đó rồi. Nhưng cậu không hề hé lộ ra, không, có lẽ cậu đã hé lộ ra rồi nhưng anh đã quá vô tâm và ngu ngốc nên không nhận ra mà thôi. Khuôn mặt đau khổ khóc lóc của cậu cứ hiện lên trong tâm trí anh.
"Hyo-gang......, Hyo-gang......"
Hyeon Dan-ryeong bất ngờ bật dậy lao ra ngoài.
Anh leo lên con ngựa buộc bên cạnh quán và điên cuồng phi nước đại. Anh không biết mình đang nghĩ gì, chỉ biết phi nước đại mãi, và rồi cánh cổng khổng lồ của hoàng cung đã chắn ngang trước mắt anh.
Khi vượt qua con hào bên ngoài hoàng cung và đi qua chiếc cầu thứ hai, Hyeon Dan-ryeong mới sực tỉnh và giảm tốc độ ngựa. Lúc đó anh mới nhận ra trời đã khuya và cổng hoàng cung đã đóng chặt, hơn nữa anh không còn đủ tư cách để tự do ra vào cung nữa rồi.
"......, ......"
Những lính canh đứng gác trước cổng nhìn Hyeon Dan-ryeong đang cưỡi ngựa đi tới đi lui với ánh mắt nghi ngờ và xì xào bàn tán với nhau. Chắc chắn phải có một vài người quen biết anh trong số đó nhưng không hiểu sao anh không thấy một gương mặt quen thuộc nào cả. Mà cho dù có người quen đi chăng nữa, họ cũng sẽ không cho anh vào cung, anh không còn là tướng quân hay võ quan nữa rồi.
Hyeon Dan-ryeong ngước mắt nhìn lên bức tường cao ngất ngưởng của hoàng cung.
Bức tường này cao đến thế sao. Bức tường này lại khó vượt qua đến thế sao. Bây giờ anh mới nhận ra điều đó. Hối hận vì đã quá dễ dàng nói ra lời từ bỏ Quân Vụ Thính thì đã quá muộn rồi.
Trong một thời gian dài, Hyeon Dan-ryeong chỉ còn cách đứng ngẩn ngơ trước cổng thành và nhìn vào bên trong.
Không biết đến khi nào Neung-cheon mới ra, không biết đến khi nào thái
y mới ra, hoặc bất cứ ai khác cũng được, chắc chắn không chỉ có thái y được gọi vào cung thôi đâu, chỉ cần có một ngự y nào đó ra thôi, anh sẽ lập tức túm lấy người đó và gặng hỏi tin tức về Tử Kiến Điện.
Nhưng dù Hyeon Dan-ryeong có quyết tâm đến đâu đi chăng nữa thì cổng thành vẫn không có dấu hiệu mở ra.
"Hay là họ đã ra bằng cổng khác rồi......"

 

Nhưng chỉ có tám cổng lớn, nếu tính cả những cổng nhỏ thì có đến hai mươi tư cổng, làm sao anh biết được điện hạ đã ra bằng cổng nào trong số đó.

Hyeon Dan-ryeong lo lắng nhìn chằm chằm vào Trịnh Lễ Môn, cổng gần quán rượu nhất, rồi phi ngựa dọc theo bức tường. Anh vẫn cảm thấy tim mình như thiêu đốt nên mới cưỡi ngựa như vậy, nhưng dù có đi một vòng rồi quay lại chỗ cũ thì cũng chẳng có cách nào giải quyết được.

Hyeon Dan-ryeong vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cổng đóng kín, rồi tiến đến chỗ những người lính canh đang xì xào bàn tán với nhau với vẻ mặt nghi ngờ như thể lại có một kẻ khả nghi nào đó đến.

"Này các anh, có ai ra ngoài trong lúc này không?"

Hyeon Dan-ryeong đột ngột hỏi khiến những người lính canh nhìn anh với vẻ mặt kỳ lạ rồi lắc đầu cung kính "Không có ai cả, đại nhân." Có vẻ như họ đã nhận ra anh qua giọng nói và ánh mắt, Hyeon Dan-ryeong không tự chủ được mà bất chấp thể diện mở miệng.

"Này, cho ta vào......"
"Dạ?"
"......"
Làm sao có thể được chứ. Bản thân Hyeon Dan-ryeong cũng cảm thấy xấu hổ nên đã im bặt giữa chừng, nhưng vì quá nôn nóng nên anh lại tiếp tục nói.

"Có tin tức gì từ Tử Kiến Điện không?"
Nghe vậy, một trong số những người lính canh đang nhìn nhau liền cẩn thận trả lời.
"Ngài định đến gặp người ở Tử Kiến Điện ạ? Nhưng......trong danh sách mà chúng tiểu nhân nhận được không có tên ngài."
Tên này không biết gì cả.
Hyeon Dan-ryeong gật đầu với người lính canh đang xem danh sách những người được phép ra vào ban đêm và lắc đầu, rồi quay lưng bỏ đi.

Nếu không có tin tức gì thì có lẽ không có chuyện gì lớn xảy ra đâu, vậy thì hãy quay về chờ đợi thôi, nhưng nếu có tin dữ xảy ra trong lúc anh quay về thì sao, thôi bỏ đi, sao lại nghĩ đến những điều xui xẻo như vậy chứ.

"......"
Bước chân của Hyeon Dan-ryeong đang dần rời xa hoàng cung bỗng chậm lại rồi dừng hẳn. Anh lặng lẽ quay người lại nhìn hoàng cung tráng lệ. Hoàng cung rộng lớn đến mức phải cưỡi ngựa một lúc lâu mới đi hết một vòng, và cũng có rất nhiều cổng. Thậm chí còn có một số khe hở không được ghi chép chính thức để có thể ra vào bí mật, và Hyeon Dan-ryeong, người đã canh giữ hoàng cung và làm việc ở đây hơn mười năm, biết rất rõ những khe hở đó.

"Dan-ryeong à, Dan-ryeong à......, hoàng cung tôn nghiêm vô cùng. Tuyệt đối không được làm những chuyện vô đạo."
Hyeon Dan-ryeong tự nhủ để xoa dịu những phiền muộn trong lòng.

Thời gian tuần tra vẫn vậy sao.
Hyeon Dan-ryeong tặc lưỡi trong lòng khi nhìn hai người lính canh đang đi ngang qua anh cách đó khoảng hai mươi bước từ phía sau bóng cây.

Người từng giữ chức vụ quan trọng trong Quân Vụ Bộ bị đuổi ra rồi mà đến giờ vẫn chưa thay đổi việc bố trí và thời gian tuần tra của lính canh, đúng là. Nhưng cũng phải thôi, chỉ riêng việc canh gác chuẩn bị cho Đại Quan cũng đã đủ bận rộn rồi, làm sao còn thời gian mà lo đến những việc khác chứ.

Hyeon Dan-ryeong thuộc lòng đường đến Tử Kiến Điện như lòng bàn tay, dễ dàng đến được nơi mình muốn thông qua những con hẻm phía sau các điện các và những khu vườn rậm rạp. Đôi khi có những người bất ngờ đi ngang qua, nhưng anh chỉ cần cảm nhận được động tĩnh từ xa và chậm bước lại là được. Chưa bao giờ anh cảm thấy biết ơn vì mình là một võ quan tài giỏi đến vậy.

Nếu bị bắt thì chắc chắn sẽ bị tống vào ngục mất. Không chỉ vậy, nếu xui xẻo gặp phải những người như Hạ đại tướng quân, chắc chắn họ sẽ nổi trận lôi đình và chém đầu anh ngay lập tức vì tội người quen lại đi làm những chuyện như vậy. Anh sẽ không có cơ hội để biện minh đâu.

Mình điên rồi, mình điên thật rồi, lẽ ra mình phải quay về ngay bây giờ mới đúng, nhưng vì quá lo lắng cho điện hạ nên mình đã hoàn toàn mất trí rồi.

Vừa lẩm bẩm không ngừng trong lòng, Hyeon Dan-ryeong đã đến được Tử Kiến Điện. Hyeon Dan-ryeong nhìn xung quanh khu vườn chỉ có những chiếc đèn lồng hiu hắt thắp sáng, không một bóng người, sau đó lặng lẽ lắng nghe xem có tiếng động nào đang tiến đến gần không rồi nhanh chóng di chuyển.

Hyeon Dan-ryeong leo lên cây cảnh bên tường rồi leo lên nóc nhà Tử Kiến Điện mà không gây ra một tiếng động nào, rồi lập tức hạ thấp người xuống. Cùng lúc đó, hai người lính canh đi ngang qua bên ngoài sân và nhìn xung quanh.
Sau khi họ biến mất khỏi tầm nhìn, Hyeon Dan-ryeong lặng lẽ di chuyển. Mỗi bước chân anh đặt trên mái ngói đều không gây ra một tiếng động nào dù anh không hề đi chậm.

"......"
Anh nghe thấy tiếng của một vài cung nhân và hộ vệ đi lại trong Tử Kiến Điện, ngoài những âm thanh cần có ra thì không có gì đặc biệt ồn ào cả. Nhìn vào bên trong qua cửa thông gió nghiêng ở phía bên ngoài trần nhà, anh thấy các cung nhân đang bưng khay đựng vài tách trà rỗng đi ra. Có lẽ các ngự y hay người của các điện khác vừa đến rồi mới rời đi.
Nếu anh chỉ cần đợi thêm một chút bên ngoài mà không làm những chuyện này thì Neung-cheon đã mang tin tức đến cho anh rồi, uổng công mình nôn nóng mà lại làm ra những chuyện nguy hiểm thế này, Hyeon Dan-ryeong vừa tặc lưỡi trong lòng thì.
Anh giật mình và rụt người lại vì dường như nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Anh biết giọng nói đó phát ra từ phía thư phòng nên lặng lẽ di chuyển đến đó.

"...... Không sao."
Khi Hyeon Dan-ryeong đến được phía trên thư phòng, một giọng nói quen thuộc vọng ra từ khe hở của cửa thông gió. Khoảnh khắc nghe thấy âm thanh trầm ổn đó, tim anh như thắt lại và anh nín thở rồi cẩn thận nhìn vào bên trong qua cửa sổ. Anh thấy Hyo-gang đang ngồi trên chiếc ghế rộng trong thư phòng.
"Ta đã đột ngột khiến nhiều người phải lo lắng vào giờ này rồi."
Sắc mặt Hyo-gang có vẻ tiều tụy, có lẽ là do ánh đèn lờ mờ, Hyeon Dan-ryeong nuốt khan.

"Vì ngài không ăn gì mà lại làm việc quá sức nên mới bị ngất xỉu. Mong ngài bảo trọng long thể."
Anh không nhìn thấy điện hạ vì khuất tầm nhìn qua cửa sổ thông gió hẹp, nhưng có vẻ như có một người nữa đang ở phía trước Hyo-gang. Nghe giọng thì có vẻ như là một thái y của Ngự Y Viện. Có vẻ như sau khi tiễn những người khác đi trước, ông ta là người cuối cùng ở lại dọn dẹp.

"Haha, có lẽ là vì Đại Quan sắp đến nên ta có nhiều việc phải làm và đang làm việc quá sức. Nhưng sau khi Đại Quan kết thúc thì mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi."
"Làm việc thì làm, nhưng quan trọng hơn là ngài không ăn gì cả nên mới bị suy nhược. Ta biết ngài đang buồn phiền vì nhiều chuyện xảy ra gần đây, nhưng ngài không thể bỏ ăn như vậy được, điện hạ."
Hyeon Dan-ryeong mở to mắt khi nghe thái y than thở.

Anh biết tin đồn Hyo-gang bỏ ăn bỏ uống và nằm bẹp dí, nhưng anh đã nghĩ rằng tin đồn đã bị thổi phồng lên, anh không ngờ mọi chuyện lại đến mức này. Nghĩ lại thì Neung-cheon cũng đã từng nói rằng Hyo-gang dường như không ăn gì cả.
Hyeon Dan-ryeong nghiến răng kìm nén tiếng thở dài.
Tại sao điện hạ lại không quan tâm đến bản thân và lại làm như vậy chứ.
Chuyện này có gì mà phải buồn đến mức bỏ ăn như vậy chứ.

"Haha, ta đâu có cố tình không ăn đâu. Chỉ là dù có cố gắng thế nào thì thức ăn cũng không trôi xuống cổ được."
Hyo-gang cười nhạt rồi nói nhỏ. Nụ cười đó sao mà thảm thương đến vậy.

"Hôm qua cung nhân ở Tử Kiến Điện đến lấy thuốc vì điện hạ bị chóng mặt, hôm nay ngài đã ngất xỉu rồi....... Điện hạ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì ngài sẽ thực sự đổ bệnh đấy."
"Ta biết rồi. Ta sẽ cố gắng ăn uống đầy đủ hơn. Nhưng ta phải làm sao đây. Cổ họng ta nghẹn đắng và lòng ta se lại nên ta không thể nuốt trôi thức ăn."

"......, điện hạ. Sao ngài lại giữ những uẩn khúc trong lòng như vậy."
Hyo-gang im lặng cười một lúc rồi khẽ đáp.
"Thái y chưa từng trải qua cảm giác không thể quên được một người đến mức đầu óc, trái tim và lòng ngực đều nghẹn ứ bao giờ sao?"

"tiểu nhân không dám ạ....."
"Ta đang như vậy đấy."
Hyo-gang thì thầm như sắp tắt lịm đến nơi. Thái y có vẻ bối rối nên ấp úng "Điện hạ, nhưng......", nhưng dường như ông ta không biết phải nói gì thêm. Sau đó, Hyo-gang cười nói "Ta lỡ lời rồi."
"Bây giờ ta ổn rồi, thái y hãy trở về đi. Ngươi đã vất vả rồi, đã khuya lắm rồi."
Hyo-gang giơ tay chỉ về phía cửa, thái y có vẻ ngập ngừng trước lời tiễn khách nhẹ nhàng đó nhưng rồi cũng cúi người chào sâu và rời khỏi thư phòng.
Chỉ còn lại một mình Hyo-gang.

Bên ngoài, ngự y trao đổi vài câu lo lắng với Thượng cung rồi rời đi, và khi những âm thanh đó biến mất khỏi Tử Kiến Điện, bên trong thư phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Hyo-gang từ từ đứng dậy và đi đến cửa sổ, cậu mở cửa sổ và lặng lẽ nhìn ra bên ngoài. Từ cửa thông gió mà Hyeon Dan-ryeong đang nhìn, anh chỉ có thể nhìn thấy bờ vai của cậu, một phần lưng của cậu, bờ vai vốn luôn thẳng tắp của cậu hôm nay lại rũ xuống ủ rũ.

Xin đừng như vậy. Xin đừng buồn bã và ủ rũ như vậy. Sao ngài lại khiến người khác phải lo lắng như vậy chứ.
Anh muốn lập tức nhảy xuống trước mặt cậu và trách mắng cậu một trận, nhưng với thân phận lén lút trà trộn vào đây thì anh không thể làm vậy được. ...... Nhưng nghĩ lại thì, cho dù anh có xuất hiện trước mặt cậu đi chăng nữa thì anh cũng không nỡ trách mắng cậu.

"...... Dan-ryeong."
Hyo-gang bất ngờ lẩm bẩm.

Hyeon Dan-ryeong nín thở và dừng mọi cử động, nhưng không có âm thanh nào khác tiếp theo. Chắc hẳn điện hạ chỉ đang nói một mình thôi, anh thở phào nhẹ nhõm rồi lại cảm thấy nghẹn ngào trong lòng nên nín thở.

"Dan-ryeong....... ...... Dan-ryeong......"
Những tiếng than thở buồn bã thốt ra ngắt quãng. Giữa những tiếng than thở đó là những tiếng thở dài dài.
Giờ anh đã biết điện hạ không sao rồi và trời cũng đã khuya. Anh nên quay về thôi, nhưng Hyeon Dan-ryeong không thể rời đi vì anh cảm thấy đau lòng trước những tiếng thở khẽ của cậu và cảm thấy quyến luyến vì cậu đang ở ngay bên cạnh mình.
-------------
Hyeon Dan-ryeong đang đi bộ và bất ngờ dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi thở ra vài lần.

"Anh hai!"

Hyeon Dan-ryeong quay lại khi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vui vẻ gọi mình và nhìn thấy em gái mình đang bước ra từ con đường chợ đông đúc. Anh ngạc nhiên nhìn cô đang một mình đi tới với một tay cầm bánh gạo nhai tóp tép.
"Sao anh lại thở dài giữa đường thế?"
"Ừm. Anh khó thở quá. Mà em
rể đi đâu rồi, sao em đi một mình vậy?"
"Em bảo anh ấy đi mua nộm dưa chuột. Nhưng sao anh lại khó thở? Anh không khỏe à?"
"Không, anh khỏe. Nhưng mùa này thì mua nộm dưa chuột ở đâu ra mà mua?"
"Chắc anh ấy sẽ tìm mua thứ gì đó tương tự thôi. Em muốn ăn thì phải làm sao
đây."
Hyeon Dan-ryeong hỏi vì không thấy một nửa của cặp vợ chồng dính nhau như sam, nhưng anh lại nhìn em gái mình trân trân, có vẻ như cô không hề nghĩ rằng anh đã yêu cầu quá đáng vào đầu mùa xuân này.
"Dù sao đi nữa, em cũng phải bảo nó
đi mua thứ gì đó mà người ta có bán chứ, mùa này thì mua nộm dưa chuột bằng cách nào......"
Hyeon Dan-ryeong nhíu mày định trách em gái mình thì vừa lúc đó, em rể từ bên kia đường đi tới với một tay cầm theo một chiếc thùng gỗ nhỏ và nhìn quanh quất. Khi phát hiện ra bên này, nụ cười rạng rỡ liền nở trên khuôn mặt tròn trịa của anh
ta.
"Em đợi anh lâu chưa? Đây, anh vừa mới làm xong đấy. Anh hai cũng ở đây ạ?"
Hyeon Dan-ryeong gật đầu với em rể, anh
ta đưa thùng gỗ cho em gái trước rồi mới cúi chào anh, anh nhất thời không nói nên lời khi thấy bên trong thùng gỗ thực sự là nộm dưa chuột.
"Mùa này thì mua nộm dưa chuột ở đâu ra vậy......"
"À, em đi lòng vòng quanh chợ thì may mắn tìm thấy một cửa hàng nhỏ bán dưa chuột được chở từ phía nam đến. Thế là em mua nó rồi vào nhà hàng, trả thêm tiền cho họ làm nhanh cho em món nộm dưa chuột thật ngon."
Em rể cười toe toét một cách vô tư, nhưng trán anh ướt đẫm mồ hôi và hơi thở cũng trở nên dồn dập vì đã đi lại quá nhiều. Em gái anh âu yếm nhìn em rể đang nhai dưa chuột giòn tan, và em rể cũng mãn nguyện nhìn cô.
Ha ha hô hô, vui vẻ đến thế sao.
Hyeon Dan-ryeong nhìn theo hai người đang ríu rít trò chuyện đi phía trước với ánh mắt dịu dàng.
Em gái anh lấy chồng đi một vùng quê xa xôi cách Thành Đô phải mất mười ngày đường và hầu như không thể về thăm nhà, nhân dịp kỷ niệm mười năm ngày cưới trùng với sinh nhật nên cô mới về Thành Đô chơi một chuyến. Mẹ anh
 đã lo lắng và sốt ruột vì con gái đi lấy chồng xa, dường như đã yên tâm khi nhìn thấy hai người họ. Không chỉ có mẹ anh mà các dì và các cô của anh cũng vậy, tất cả đều đồng thanh khen ngợi hai người là một cặp đôi vô cùng hạnh phúc.
Hyeon Dan-ryeong cũng không còn gì mong muốn hơn khi em gái mình đang sống hạnh phúc sau bao ngày gặp lại, nhưng có một điều không tốt,
'Em gái con nhỏ hơn con mà đã lấy chồng được mười năm rồi, còn con thì vẫn còn......, tsk tsk tsk......'
'Thằng bé bây giờ không phải chuyện đó là vấn đề đâu. Không biết phải làm sao đây......'

Vốn dĩ những người họ hàng xa mỗi khi anh đi ngang qua nhà đều muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói ra mà chỉ dồn ánh mắt kỳ lạ lên người anh, bây giờ có vẻ như họ đã nắm bắt được cơ hội nên đang công khai bàn tán về tình hình gần đây và làm phiền lòng Hyeon Dan-ryeong.
Nhưng anh không thể trách họ được. Họ đã là người thân nên đã kiên nhẫn chịu đựng rất lâu rồi. Cho đến tận bây giờ vẫn có không ít văn võ bá quan đến nhà anh mòn cả cửa để khuyên nhủ anh bằng đủ thứ lời lẽ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo