Bản dịch Dẫu Cho Thế Gian Này Căm Ghét Người của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.
Chương 13
Tác giả: 플로나
Dịch: Phương Loan
Nếu có gì sai sót, xin hãy góp ý cho Quả lê nhỏ của Thỏ nha.
Seiad gặp Ressas vào đêm diễn ra nghi lễ.
Hôm đó, Seiad đã được diện kiến toàn thể hoàng tộc, bao gồm Aster – con trai trưởng và người kế vị đầu tiên, cùng các cháu trai và anh em họ của nhà vua.
Tiệc mừng kéo dài sau đó.
Trong khi dạ tiệc của người lớn diễn ra ở đại sảnh cung điện, lũ trẻ cùng các thị vệ được chỉ định đi dạo quanh hoàng cung.
Aster, lớn tuổi hơn Seiad, với tư cách là Thái tử, đang tham dự yến tiệc.
Chẳng bao lâu sau, Seiad cảm thấy mệt mỏi với đám nhóc quá ồn ào.
Dù chăm sóc trẻ nhỏ là chuyện anh hay làm, nhưng sau khi thức tỉnh, anh trở nên khó chịu với tiếng ồn.
Có lẽ là vì các giác quan trở nên nhạy bén, nên tiếng ồn dễ dàng chuyển thành đau đầu.
Cuối cùng, với lý do muốn gặp người hướng dẫn, Seiad đã lén tránh thị vệ và đi một mình đến đại sảnh.
Trên đường, anh phát hiện một đứa bé đang trốn gần khu vườn, lặng lẽ nhìn vào đại sảnh.
Lúc đầu, cậu định bỏ qua vì nghĩ đó là cháu trai nhà vua rời khỏi chỗ tụ tập.
Nhưng dáng lưng cô đơn kỳ lạ ấy cứ khiến Seiad bận lòng.
Rốt cuộc, anh lặng lẽ áp sát từ phía sau.
Đứa trẻ chăm chú ngắm nhìn đại sảnh đến mức, dù Seiad đã đứng sát sau lưng, vẫn không nhận ra.
Chiếc gáy nhỏ nhắn cùng đôi tay ôm chặt cột gỗ trắng như búp bê.
Làn da trắng ấy khác với sắc tái xanh của Seiad – nó trắng như bông gòn.
“Làm gì đấy?”
Câu hỏi được Seiad ném ra từ phía sau gáy khiến đứa bé giật bắn lên, vai run nhẹ.
Đứa trẻ quay phắt người lại, đôi mắt tròn xoe như thỏ con.
Hàng mi đen dài cong vút để lộ đôi đồng tử tím lạ lùng.
“X-xin lỗi ạ.”
Đứa bé không hỏi anh là ai mà chỉ vội xin lỗi.
Cứ như thể đã phạm tội lớn, như thể mình không nên có mặt ở đây.
“Tại sao?”
Nhìn đôi tay không vết sẹo và làn da trắng, chắc chắn là quý tộc.
Trẻ con trong hoàng cung đương nhiên phải như thế.
Chỉ có điều lạ là trang phục cậu nhóc mặc đã cũ và sờn rách, dù chất liệu cao cấp, nhưng đã bạc màu.
Chiều dài cũng không vừa, cổ tay và mắt cá lộ rõ – trông buồn cười.
“Vì đã đến chỗ bị cấm ạ…”
Có vẻ không quen nói chuyện với người khác, ánh mắt cậu bé cứ lảng tránh.
Cứ nhìn xuống đất rồi lại ngước lên, giọng khàn khàn.
“Cũng đúng.”
Seiad gật đầu đồng tình.
Quả thật, nơi này không dành cho con cái của quý tộc bình thường.
Vì đây là bữa tiệc chỉ dành cho các Tither được mời và hoàng thất.
Cậu bé cúi đầu khi Seiad đồng tình.
Thấy đứa trẻ loay hoay vặn tay trong sợ hãi, Seiad quyết định đưa cậu nhóc về với cha mẹ.
“Vậy, về thôi nào. Cha mẹ em đâu?”
Nghe vậy, cậu bé mím chặt môi.
Hàng mi dài khẽ run lên rồi ánh nhìn chuyển về phía đại sảnh.
“Ở đằng kia ạ.”
“Trong đại sảnh á?”
“Vâng.”
Có vẻ không phải nói dối.
Chỉ là, điều khó hiểu là, trong số những người Seiad đã gặp trong đại sảnh hôm nay, không ai dẫn theo cậu bé này.
“Em tên gì?”
Muốn biết họ để đoán thân phận, Seiad hỏi.
Nhưng cậu bé im lặng.
Đôi mắt tím to tròn ánh lên vô vàn cảm xúc bi thương.
Dù có vẻ sắp khóc, cậu vẫn cố nhịn, rồi lí nhí nói:
“…Ressas ạ.”
Ressas.
Seiad khẽ lặp lại cái tên.
Một cái tên mang nghĩa “mặt trăng sáng nhất trong năm”, nghe thật đẹp.
“Tên đẹp đấy. Nhưng anh cần biết họ em để tìm cha mẹ.”
Nghe vậy, Ressas lặng thinh khá lâu.
Cúi gằm đầu, chỉ nhìn chằm chằm vào chân Seiad.
Anh im lặng chờ đợi.
Tiếng ve sầu râm ran khắp khu vườn.
Gió đêm nhẹ nhàng mang hương cỏ phả vào má.
Phải đợi một lúc lâu, cuối cùng cậu bé mới ngẩng đầu lên.
Với vẻ mặt đầy sợ hãi, cậu thì thầm:
“Ressas… Laman Solias ạ.”
Laman Solias.
Lúc ấy, Seiad mới biết cậu bé là ai.
Đứa con trai thứ hai của vua – người mà ngay cả cái tên cũng ít ai biết.
Là con trai đầu lòng của hoàng hậu mới – người thuộc một nhánh xa của gia tộc Shildras hùng mạnh.
Trước khi sinh ra, cậu đã được kỳ vọng rất nhiều.
Vì người ta nói, nếu hòa trộn máu Tither – dù chỉ là ít ỏi – với máu hoàng thất, sẽ tạo ra một người hướng dẫn phi thường.
Vua và hoàng hậu kỳ vọng rất lớn vào điều đó.
Thế nhưng, cậu bé được sinh ra lại hoàn toàn bình thường.
Thứ duy nhất khiến người ta chú ý, chỉ là ngoại hình xinh đẹp ngay từ khi chào đời.
Seiad cũng từng nghe cha mẹ nhắc đến hoàng tử thứ hai.
Trong lịch sử vương quốc, từng có hoàng tử có sức mạnh yếu, nhưng một người hoàn toàn không có gì thì chưa từng.
Khi Seiad im lặng, Ressas dường như đã đoán trước, nắm chặt đôi tay đang run rẩy.
Tuy vậy, cậu không rời mắt khỏi Seiad.
Đôi mắt tím tha thiết như đang khẩn cầu – giống hệt bầu trời đêm trên đầu họ.
Ressas là một đứa trẻ kỳ lạ.
Những đứa trẻ Seiad từng gặp đều giống Cecilia – nghịch ngợm, hay khóc, cảm xúc bộc trực, và… không ai đáng thương đến vậy.
Đúng thế. Cậu thật đáng thương.
Là con vua mà không hòa nhập với ai, cứ lặng lẽ đứng ngoài cuộc như đang ngắm nhìn thế giới khác.
Cơ thể gầy gò, quần áo bị bỏ mặc.
Ban đầu là lòng thương hại.
Giống như cứu một con chó bị thương ven đường, Seiad cũng nhìn Ressas như một sinh vật đáng thương.
Dù là hoàng tử, Ressas vẫn hiện lên như một đứa trẻ cô độc và tội nghiệp.
“Vậy về chỗ em ở nhé.”
Seiad chìa tay ra.
Giống như đón lấy một con vật lạc, hay giúp đỡ người gặp khó khăn – với chừng ấy tình cảm, anh đối xử với Ressas.
Ressas chớp mắt, nhìn chằm chằm vào bàn tay của Seiad.
Vẻ mặt như chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, cậu nhóc nhìn qua lại giữa Seiad và bàn tay ấy.
Rồi sau một lúc lấy can đảm, cậu giơ tay lên.
Nhưng không nắm lấy tay ngay, mà cứ chần chừ, ngón tay chạm vào rồi rụt lại mấy lần.
Seiad lại chờ đợi như trước.
Anh kiên nhẫn đến khi Ressas thật sự đưa tay ra, nắm lấy tay anh bằng chính ý chí của mình.
Cuối cùng, khi chắc rằng Seiad sẽ không biến mất, Ressas mới khẽ nắm lấy ngón tay anh.
Đôi má trắng như tuyết ửng đỏ.
Cậu bé ngước lên nhìn Seiad với vẻ mặt sáng rỡ như vừa nhận được món quà quý giá.
“Em… có thể hỏi tên anh được không ạ?”
Đôi mắt tím ánh lên rực rỡ.
Đêm ấy, những vì sao trắng tinh lấp lánh trôi trên bầu trời.
Như thể trong mắt Ressas cũng chứa cả dải ngân hà.
“Seiad. Gọi anh là Eid.”
Lúc đó, Ressas nở một nụ cười rạng rỡ như xóa tan hết nỗi buồn trước đó.
Chỉ vì được biết tên, cậu bé hạnh phúc một cách kỳ lạ.
Chính nhờ Ressas, Seiad mới hiểu rằng con người có thể vui sướng đến nhường nào chỉ vì một điều nhỏ nhặt đến vậy.
Chỗ ở của Resass là một tòa thành nhỏ tồi tàn nằm phía Nam hoàng cung – nơi tệ hại nhất trong toàn bộ cung điện.
Từ xưa đến nay, tòa thành phía Nam này chỉ dành cho những vị khách có địa vị thấp kém, chưa từng được dùng làm nơi cư ngụ của hoàng tộc.
Nơi ấy chỉ có vài căn phòng đủ để ba, bốn người hầu sống tạm, một phòng cho vú nuôi và hoàng tử, một căn bếp và một chuồng ngựa – đến cả những chỗ ấy cũng hiếm khi được sử dụng, gần như bị bỏ hoang.
Tòa thành nhỏ không có lấy một cái tên, bị che khuất bởi những ngọn tháp cao sang và lộng lẫy trong cung điện, nên chỉ ai thật sự biết mới có thể tìm đến.
Cách hoàng tộc đối xử với Ressas cũng chẳng khác gì.
Trong hoàng tộc – nơi mà chỉ có các “Guide” mới được sinh ra – sự tồn tại của Ressas là một vết nhơ cần bị xóa bỏ.
Sức mạnh thanh tẩy là minh chứng chính đáng cho thân phận hoàng gia của họ, là lẽ đương nhiên tồn tại song song với sự hiện diện của mặt trời từ bao đời nay.
Trong hoàn cảnh đó, sự tồn tại của Ressas chính là mối đe dọa đến đặc quyền ấy.
Bởi nếu hoàng tộc đánh mất năng lực điều khiển Tither, điều đó chẳng khác nào tuyên bố sự sụp đổ của hoàng thất.
Hơn hết, với hoàng hậu Leana, đứa trẻ ấy là nỗi nhục nhã tột cùng.
Ressas là một sản phẩm thất bại của hoàng hậu.
Khi đã hoàn toàn tin chắc đứa trẻ ấy sẽ không bao giờ có được năng lực của một Guide, hoàng hậu bắt đầu xem cậu như kẻ không tồn tại.
Và một khi đứa trẻ ấy đã bị vua và hoàng hậu xóa bỏ khỏi mắt mình, thì cũng không ai còn muốn chăm sóc nó.
Ressas chỉ được để sống vì không thể giết mà thôi.
Sau khi trở về từ hoàng cung, Seiad vẫn không thể nào quên được hình ảnh Ressas cô đơn đứng bên lề buổi yến tiệc.
Cảm giác xa lạ và khó chịu đêm hôm ấy cứ bám riết lấy anh mãi.
Lời mẹ từng dạy rằng “những kẻ yếu cần được chở che” không ngừng vang vọng trong đầu anh.
‘Con muốn gặp hoàng tử Ressas à?’
Nghe vậy, mẹ anh phá lên cười lớn.
Nụ cười như thể rất thú vị ấy đi kèm với sự cho phép đầy bất ngờ dành cho Seiad.
‘Biểu cảm của nhà vua chắc sẽ thú vị lắm đây. Được rồi, Eid. Cứ làm điều con muốn đi. Nhưng dù sao cũng cần cái cớ để đến cung, nhớ ghé chào Aster cho có lệ đấy.’
Vốn dĩ, một Tither đủ tư cách có thể ra vào hoàng cung bất cứ lúc nào, nên khi đã được mẹ đồng ý thì mọi thứ sau đó không còn là vấn đề.
Ressas không biết phải phản ứng thế nào với sự quan tâm mà lần đầu tiên trong đời cậu được nhận.
Vào ngày Seiad đến thăm lần thứ hai, Ressas giật mình hoảng hốt, hết trốn sau cánh cửa rồi lại thò đầu ra lén quan sát Seiad, cứ thế trốn rồi lại ló ra nhìn, lặp đi lặp lại.
Cái dáng vẻ không biết cách điều tiết niềm vui quá đỗi ngỡ ngàng đó, với Seiad mà nói, cũng thật mới mẻ.
‘…Thật sự là đến để gặp em sao?’
‘Thế chứ còn đến đây làm gì?’
Dù vẫn hoài nghi không hiểu vì lý do gì Seiad lại đến nơi nghèo nàn như thế, song cảm giác hạnh phúc đến mức khó chịu vì không thể tin nổi vẫn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia.
Để có thể bước vào phòng Ressas, Seiad đã phải đứng chờ cậu như vậy suốt ba mươi phút.
‘Khi mặt trời lặn, nhìn lên mái thành thì giống như bầu trời đêm lắm. Nền xanh đậm với những đường trang trí ánh vàng lấp lánh trông như những vì sao vậy.’
Hóa ra ở bên Ressas lại vui hơn tưởng tượng.
Cậu bé thông minh và chín chắn đến mức khó tin rằng lại bằng tuổi với Cecilia.
Không cần ai chăm sóc, chỉ cần có người ở bên cạnh thôi cũng đủ khiến cậu hạnh phúc.
Dù chẳng có gì trong tay, đứa trẻ ấy lại cứ muốn tặng Seiad một điều gì đó.
Nào là quả anh đào hái từ khu rừng hoàng gia cách đó khá xa, cỏ dại không biết tên, hay những mảnh gỗ được gọt tỉ mẩn bằng tay – tất cả dần dần chất thành đống trong phòng ngủ của Seiad.
Dù là những món quá tầm thường chẳng thể coi là quà từ một hoàng tử, nhưng Seiad lại rất thích ngắm nhìn chúng nơi khung cửa sổ.
Vì mỗi lần nhìn vào, anh lại nhớ đến gương mặt sáng rỡ gọi “Eid” và chạy đến ôm chầm lấy mình.
Bước chân từng chỉ vì thương cảm mà tìm đến cung điện để chăm sóc một đứa trẻ tội nghiệp, dần dà đã biến thành niềm háo hức mong chờ được vui vẻ bên nhau.
Trên tay Seiad khi vào cung cũng bắt đầu xuất hiện những món quà nhỏ để tặng lại cho Ressas.
Ngay cả một chiếc lá anh đưa cũng khiến Ressas trân trọng, nhưng thứ cậu thích nhất vẫn là sách.
‘Liệu sau này em có thể trở thành người có ích không? Có thể mạnh mẽ và dũng cảm như anh Eid không?’
Ressas vừa đọc sách vừa tưởng tượng ra nhiều phiên bản khác nhau của bản thân.
Đọc sách là cách duy nhất mà vị hoàng tử bị giam cầm trong tòa thành nhỏ ấy có thể kết nối với thế giới bên ngoài.
‘Chỉ cần tồn tại, con người đã có ý nghĩa rồi.’
‘Nhưng em thì không như thế…’
Ressas từ nhỏ đã quá rõ hoàn cảnh của mình, vì thế cậu rất giỏi chịu đựng nỗi buồn.
Thế nhưng, vào ngày hoàng hậu sinh ra người con thứ hai – cũng là hoàng tử thứ ba của hoàng thất – Ressas đã không thể giấu đi vẻ thê lương của mình.
Dù Seiad có mang bao nhiêu món quà đến đi nữa thì cũng vô ích.
Đó là năm mà họ cùng nhau đón mùa xuân lần thứ sáu.
Bản dịch Dẫu Cho Thế Gian Này Căm Ghét Người của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại Navybooks.